Chương 233
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 233 — Chương 233
An khinh bỉ lườm người đàn ông.
“Còn chưa cầu hôn và kết hôn mà đã muốn có con, anh muốn chết hử?” Hai người nhỏ giọng thì thầm vài câu rồi quay trở lại với bữa tiệc, đồ ăn tяên bàn là do Trần phu nhân với Hạ Linh dày công làm ra, tuy không bằng ở nhà hàng cao cấp nhưng lại có hương vị thân thuộc, vô cùng vừa miệng.
Lý Khải và Hoài An không ngừng khen ngợi tài nấu nướng của Hạ Linh.
Bên ngoài gió lạnh gào thét, trong nhà lại ấm cúng vui vẻ lạ thường.
Chủ tịch Trần rất lâu rồi mới cảm nhận được sự thoải mái lan đến linh hồn như vậy, ông cười hiền hậu, rút từ trong túi ra hai cái phong bì rồi nói: “Nào, Chí Hiên, Ý Vy, đây là quà mừng mà ông nội chuẩn bị cho hai con.” Chí Hiên tò mò nhìn chằm chằm vào thứ kia, ngoan ngoãn khoanh tay lại: “Con cảm ơn ông nội.” “Con cảm ơn ông ạ.” Ý Vy cũng làm theo anh trai, trông khá ngốc nghếch.
Cũng không biết là tại sao, hai đứa sinh cùng một lúc nhưng con bé luôn phản ứng chậm hơn anh trai nửa nhịp.
Thấy mọi người đều mang theo rất nhiều quà, Lý Khải và Hoài An mang đến không ít gấu bông to nhỏ và mấy món đồ chơi phiên bản giới hạn, Hạ Linh cảm động, vành mắt ngân ngấn nước.
Trần phu nhân bỗng nghiêng người, nhỏ giọng hỏi Lý Khải: “Lý Khải này, con của Vũ cũng đã ba tuổi rồi, cháu và Hoài An định khi nào kết hôn thế?” “Khụ, chắc là sang năm ạ.” Lý Khải cũng rất muốn cưới nhanh còn đuổi kịp Trần Đình Vũ, nhưng mới hẹn hò chưa lâu, làm sao bây giờ?
Hay là… Không, nếu dám làm Hoài An có thai ngoài ý muốn, hắn chắc chắn sẽ bị cô ấy đánh chết!
Vừa rồi cô ấy cũng cảnh cáo hắn mà!
“Tốt lắm, sau này cho dù sinh con trai hay con gái thì đều có thể làm sui gia với Đình Vũ, như vậy không tốt sao?” Trần phu nhân thâm ý sâu xa mà cười.
Chưa gì bà đã định sẵn hôn ước cho con của hắn rồi sao?
Lý Khải hoảng hồn, thời đại trước mọi người vẫn thường làm vậy, không phải chuyện tốt lành gì.
Nếu bọn nhỏ yêu nhau thì còn tốt, nhỡ mà chúng có mâu thuẫn, bị ép cưới sẽ trở thành thảm kịch đó!
Trong lòng Lý Khải âm thầm phản đối, mặt ngoài chỉ cười cho có lệ.
Sau khi mọi người ăn uống no say và chào tạm biệt, Hạ Linh đưa hai đứa nhỏ trở về phòng, bắt đầu mở quà của Trần Đình Vũ và ba chồng ra xem.
Nhìn thấy mấy thứ bên trong phong bì, vẻ mặt của cô lập tức trở nên kinh ngạc.
Cô biết chắc sẽ nhận được sổ tiết kiệm hay gì đó, nhưng mà… “Anh cho con nhiều tiền vậy sao?” “Tiết kiệm dần là vừa, từ giờ đến lúc Chí Hiên lấy vợ, Ý Vy gả chồng chắc sẽ đủ.” Đủ cái gì?
Đủ chúng sống hết quãng đời còn lại vô lo vô nghĩ sao?
Cô thậm chí còn không có hơi sức đâu đi đếm xem tổng cộng có bao nhiêu số 0 đằng sau nữa.
Hạ Linh cố gắng bình tĩnh lại, lúc này mới phát hiện đằng sau sổ tiết kiệm còn kẹp mấy tờ giấy màu sắc sặc sỡ.
Đó là vé vào cổng Disneyland ở thành phố A!
Trần Đình Vũ thấy mắt cô mở to thì mỉm cười: “Anh đã hứa sau khi ra viện sẽ đưa mẹ con em đi chơi mà, có nhớ không?” Vành mắt Hạ Linh đỏ bừng, cô cứ nghĩ anh không để ý, nhưng thật ra từ lúc bọn họ trở về bên nhau, anh vẫn luôn cẩn thận đối đãi với cô, quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt xung quanh cô.
“Cảm ơn anh.”