Chương 234
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 234 — Chương 234
Hạ Linh kìm lòng không được mà ôm chầm lấy Trần Đình Vũ, hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh ôm gấu bông chơi đùa, không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng nhào tới ôm ba mình.
Trong không khí ấm cúng dễ chịu ấy, Trần Đình Vũ dang tay ôm lấy Hạ Linh, hôn lên mái tóc dài của cô, sau đó cũng hôn Chí Hiên và Ý Vy mỗi đứa một cái.
“Chúc mừng sinh nhật, hai cục bông của ba.” “Ba ơi, ngày mai mình đi chơi ạ?” Chí Hiên chớp mắt hỏi.
“Đi chơi, đi chơi!” Ý Vy hô lên.
“Đúng vậy, ba sẽ đưa các con đi chơi.” Bọn chúng rất dễ vui vẻ, chỉ cần anh nói đưa chúng ra ngoài thì cả hai lập tức cười tít mắt.
Mà con trẻ vui thì tâm trạng Hạ Linh cũng tốt hơn rất nhiều.
Quà sinh nhật chất thành đống ở trong góc phòng, đủ các loại gấu bông lớn nhỏ làm không gian trở nên chật chội rất nhiều, có lẽ ngày mai Hạ Linh phải dọn dẹp lại lần nữa.
Cuối cùng, Hạ Linh mở món quà mà ba chồng tặng ra.
So với lúc nhìn thấy sổ tiết kiệm thì cô còn chấn kinh hơn, ông ấy tặng cho bọn nhỏ cả một căn biệt thự mới toanh.
Mở điện thoại lên tra xét một lát, cô phát hiện nó cách Trần gia chỉ chừng tám trăm mét mà thôi.
Khóe môi Hạ Linh run lên, cô hỏi Trần Đình Vũ: “Vừa mới mua cách đây không lâu?
Sao ba lại tặng thứ quý giá như vậy?” Mỗi một tấc đất ở trung tâm thành phố A phồn hoa này đều là một tấc vàng, người bình thường làm cả đời chưa chắc đã mua nổi!
Mặc dù cô biết Trần gia rất giàu, cực kỳ giàu, nhưng bây giờ hai đứa con của cô mới ba tuổi thì làm gì dùng tới biệt thự chứ?
Chờ bọn chúng lớn lên thì nơi đó đã tồi tàn mất rồi còn đâu!
Hơn nữa chờ tới sinh nhật năm sau, hay là làm lễ trưởng thành không biết ông ấy sẽ lại cho bọn nhỏ món quà khủng thế nào… Trần Đình Vũ thấy bộ dáng khó xử của cô mà không khỏi buồn cười: “Em nghĩ ba tặng biệt thự cho hai đứa nhỏ thật à?
Đây cũng là quà cho em.
Anh đã bàn qua với ba mẹ rồi, chờ ít hôm nữa chúng ta sẽ chuyển qua bên đó.” “Chúng ta không sống cùng cha mẹ nữa sao?” Hạ Linh nhíu mày.
“Hai căn biệt thự cách nhau vài trăm mét, không xa đâu, tiện cho việc đi đi lại lại.” Hạ Linh thật ra rất muốn ở cùng với mẹ chồng, bà ấy từ trước đến giờ luôn yêu thương cô như con gái ruột nên tình cảm sâu nặng, cô muốn được chăm sóc bà mỗi ngày.
Nhưng đúng thật ở cùng có chút bất tiện, đặc biệt là khi… nhu cầu của Trần Đình Vũ quá cao.
Bọn họ ở cùng cha mẹ như vậy, lúc “âu yếm” không được tự nhiên cho lắm.
Suy đi tính lại, Hạ Linh cảm thấy chuyển nhà là một việc không tồi, nhưng với điều kiện tiên quyết thuê giúp việc cho cha mẹ chồng.
Nhắc đến vấn đề nhà ở, cô bỗng nhớ tới một việc: “Phải rồi, em muốn dành chút gian đi tu sửa căn nhà cũ của gia đình em.” “Em định làm gì với nơi đó?” “Chắc là thu dọn một chút rồi cho thuê.” Hạ Linh tính toán, dù có lẽ sẽ không nhiều nhưng vẫn còn hơn để nó mục nát.
“Ừm, vậy chờ ngày mai đưa con đi chơi về, anh cùng em qua đó xem sao.” Trần Đình Vũ nói rồi ôm lấy cô, nhân lúc bọn nhỏ còn đang bận chơi đùa với mấy món quà thì hôn lên đôi môi mềm của cô.
Nụ hôn đến bất ngờ làm Hạ Linh phản ứng hơi chậm, từ lúc anh bị tai nạn thì họ đã