Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 235
TRUYỆN AUDIO

Chương 235 — Chương 235

103 chương đã có audio

không “thân mật” được, cô cảm giác được anh có chút gấp gáp.
Hạ Linh canh chuẩn thời cơ đẩy anh ra, hai gò má ửng hồng, trong đôi mắt ướt át là hình bóng của người đàn ông mà cô yêu.
Dáng vẻ quyến rũ động lòng người ấy khiến Trần Đình Vũ không thể khống chế được lửa nóng tяên người, nhưng vì hai đứa con còn đang ở bên cạnh, anh chỉ đành miễn cưỡng chịu đựng.
Qua một lát, Hạ Linh cuối cùng cũng dỗ cho hai đứa trẻ đi ngủ.
Sau đó thì không cần nói, cô bị Trần Đình Vũ ôm ngang lên rồi mang sang phòng riêng của anh.
Quần áo lần lượt rơi xuống sàn nhà, ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên thân ảnh hai người tяên giường, nhiệt tình như lửa, quấn quýt không rời.
Mồ hôi rịn ra tяên vầng trán trơn bóng của Hạ Linh, cô nũng nịu trong lòng của Trần Đình Vũ, từng tiếng яên khe khẽ kích thích tinh thần anh.
Người đàn ông cứ chậm rãi, từ từ âu yếm mỗi một điểm nhạy cảm tяên người cô.
Sự đan xen giữa cảm giác hạnh phúc từ trái tim và khoái cảm từ da t̸h̵ιt̸ khiến đầu óc Hạ Linh chìm vào cơn mụ mị.
Bên tai cô vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Hạ Linh, anh yêu em.
Nửa đời sau này, anh sẽ bù đắp cho em hết thảy.” Đêm đó Trần Đình Vũ đã nằm mơ, anh bỗng nhiên trở về thời điểm vẫn còn là một sinh viên đại học.
Trong giấc mơ, anh nhìn thấy mình đang tham gia đại hội thể thao của trường đại học thành phố A.
Sau trận bóng kịch liệt với đối thủ có xuất thân từ đội tuyển cấp tỉnh, anh mệt đến nỗi thở không ra hơi.
Anh và đồng đội đã thắng với tỉ số khá sát sao, nhưng cuối cùng vẫn là thắng.
Xung quanh có tiếng hò reo của các sinh viên cùng trường, cũng có rất nhiều học sinh từ trường cấp ba bên cạnh sang cổ vũ.
Trần Đình Vũ mặc bộ đồ thể thao màu trắng đứng bên sân, tяên tay đeo một băng bảo vệ màu đen khắc chữ đại học thành phố A.
Khuôn mặt tuấn mỹ của anh khiến cho các cô gái điên cuồng, cho dù khắp người đều là mồ hôi thì cũng chẳng ai chê anh, ngược lại cảm thấy anh như vậy rất gợi cảm.
Trần Đình Vũ nhíu mày, vừa uống xong một hớp nước thì bỗng thấy choáng váng, lảo đảo ngã xuống.
Trước khi tham gia sự kiện này anh đã thấy hơi không khỏe, ai biết sẽ như thế… “Này, Đình Vũ!” “Ối, mau đỡ cậu ta vào phòng y tế, nhanh nhanh!” Mọi người rối rít đỡ Trần Đình Vũ rời đi, phía sau có không ít cô gái lẽo đẽo theo anh nhưng bị đồng đội của anh ngăn trở.
Cũng cùng lúc ấy, một nữ sinh cấp ba đội mũ đen đã lẻn đi trước.
Trần Đình Vũ được y tá cho uống thuốc, sau đó bảo anh nằm nghỉ đến khi đỡ chóng mặt rồi hãy rời đi.
Nằm tяên giường bệnh, Trần Đình Vũ khép hờ mắt lại.
Cũng không biết qua bao lâu, anh nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ truyền tới.
Anh cứ nghĩ là có người bị thương giống mình nên mặc kệ, kết quả trán đột nhiên cảm nhận được một bàn tay nhỏ mềm mại chạm vào.
Cô gái cột tóc đuôi ngựa, khuôn mặt trái xoan đáng yêu, hai gò má đỏ bừng bừng giống như phát sốt, so với Trần Đình Vũ còn đỏ hơn.
Người con gái ấy là Hạ Linh.
Cô lấy khăn tay đã thấm nước ra lau mồ hôi tяên trán và cổ cho anh, suốt quá trình ấy vẫn luôn cẩn thận sợ làm anh tỉnh giấc.
Cho đến cuối cùng, khi cô chuẩn bị rời đi mới dám lên tiếng.
Trần Đình Vũ hé mắt ra, trông


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡