Chương 236
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 236 — Chương 236
thấy một khuôn mặt có chút quen thuộc, nhưng khi anh tỉnh dậy, cô gái nhỏ liền xấu hổ chạy mất.
Trần Đình Vũ nhíu mày, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khiến anh phải đưa tay che lại, đồng hồ tяên đầu không ngừng reo lên.
Anh ngồi dậy vươn vai, lúc này mới phát hiện bên giường có một cô gái đang nằm, vẫn là khuôn mặt kia nhưng ít đi nét ngây ngô trong sáng, nhiều hơn chút gợi cảm thành thục.
Bàn tay người đàn ông di chuyển tới bên dấu hôn màu hồng tяên bờ vai trần của vợ mình, khóe môi hơi cong lên.
Hóa ra từ lúc đó cô đã thích anh rồi nhỉ?
Hoặc có thể là càng sớm hơn.
Trần Đình Vũ không nỡ đánh thức cô dậy, có điều hôm nay là ngày anh hứa đưa ba mẹ con cô đi Disneyland chơi, nếu còn ngủ nữa sẽ muộn mất.
Anh đưa tay sờ nhẹ lên mặt cô, khẽ gọi: “Hạ Linh, dậy thôi.” Bình thường Hạ Linh luôn tỉnh giấc trước anh nhưng đêm qua có chút kịch liệt, hơn nửa đêm cô mới được nằm, không mất sức mới lạ.
Hai mí mắt dính chặt vào nhau, Hạ Linh huơ tay đẩy Trần Đình Vũ ra một cách vô thức.
Người đàn ông dùng chút sức, véo gò má mềm của cô, cô liền “ưm” một tiếng bất mãn, giống như làm nũng, giống như trách cứ anh.
Tim Trần Đình Vũ mềm mại, anh chỉ có thể cúi đầu xuống hôn lên mặt cô, bàn tay di chuyển ra phía sau lưng cô rồi sờ soạng một lúc lâu.
Hạ Linh khó chịu cựa quậy, cuối cùng cũng bị anh quấy rầy đến nỗi không thể ngủ nữa.
Cô mò dậy, ngơ ngác nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ rồi tự hỏi: “Mấy giờ rồi?” “Chín giờ.” “Chín giờ?” Hạ Linh mở bừng mắt, tỉnh ngủ trong phút chốc.
“Em ngủ nhiều hơn bình thường đấy, anh gọi mãi không tỉnh.” Trần Đình Vũ còn không biết nguyên nhân là đâu mà lên tiếng trêu cô.
Một bàn tay ngay tức khắc vươn ra nhéo hông anh, Hạ Linh giả vờ tức giận: “Anh còn dám nói à?
Tại ai hả?” Cả đêm Trần Đình Vũ miệt mài cày cấy tяên người cô, chờ cô khóc xin đầu hàng mới buông tha, đúng là tiểu biệt thắng tân hôn, mới hơn tháng bệnh không lăn giường được mà đã vậy rồi!
Hạ Linh đỡ eo bước xuống giường, lập tức cảm giác được đùi hơi mỏi.
Cô liếc mắt về phía Trần Đình Vũ, oán trách: “Anh biết hôm nay đi chơi còn hành hạ em hơn hai tiếng, anh còn gì để nói không?” “Xin lỗi.” Trần Đình Vũ xấu hổ.
“Rõ ràng anh có thể xong sớm hơn nhưng cố tình ghìm lại!” Hạ Linh biết tuốt.
Người đàn ông dang tay ôm cô vào lòng, Trần Đình Vũ ở tư thế này nhìn xuống, váy ngủ tяên người Hạ Linh không đủ che hết cảnh xuân trước ngực cô.
Anh hít sâu một hơi, giọng khàn khàn: “Là do anh không tốt, lần sau sẽ kiềm chế.” Hạ Linh vỗ vỗ cái tay hư hỏng đang di chuyển từ eo lên ngực cô, nói: “Được rồi, thu móng vuốt của anh về trước đi đã.” Mới sáng sớm Trần Đình Vũ đã nổi hứng, Hạ Linh sợ lát nữa anh bộc phát thú tính nên vội vàng mang dép vào rồi đi vệ sinh cá nhân.
Cả nhà mất hơn một tiếng mới chuẩn bị xong, Hạ Linh mặc một cái áo len trắng cao cổ để che đi dấu hôn, váy đen dài chấm đầu gối, bên ngoài khoác thêm áo măng tô màu nâu làm nổi bật làn da trắng nõn của cô.
Ý Vy mặc một set đồ giống như mẹ mình, tóc tết gọn gàng, mặt nhỏ đáng yêu, cả người giống như tiểu thiên sứ.
Trần Đình Vũ vẫn như trước mặt áo sơ mi trắng kết hợp với quần tây, áo