Chương 237
TRUYỆN AUDIO
213 chương đã có audio
Chương 237 — Chương 237
khoác măng tô màu đen dài.
Riêng Chí Hiên thì mặc quần yếm với áo hoodie trắng, giày thể thao đơn giản.
Tổ hợp một nhà bốn người vô cùng khí chất, nắm tay xuất phát đến khu vui chơi.
====================================================================== Từ lúc trở về thành phố A đến giờ, đây là lần đầu tiên Hạ Linh cảm giác được sự tự do, thoải mái khi ra ngoài.
Không còn sợ những mối nguy hiểm tiềm ẩn quanh mình nữa, tất cả đã được giải quyết.
Trần Đình Vũ đưa ba mẹ con vào thủy cung đầu tiên, vừa vào đã nhìn thấy rất nhiều gia đình đang ghé vào trước kính thủy tinh chụp hình.
Anh cầm điện thoại, ra hiệu cho Hạ Linh đi phía trước, chính mình thì quay chụp cảnh cô và hai đứa nhỏ hào hứng với những chú cá màu sắc sặc sỡ bên trong.
Mặc dù đã là mẹ của hai đứa trẻ rồi nhưng trong mắt Trần Đình Vũ, Hạ Linh vẫn là một cô gái nhỏ đáng yêu.
Trước đây cô cũng từng đi thủy cung một lần với gia đình, nhưng ký ức khi ấy đã sớm phai mờ theo thời gian, cảm giác khi đưa chồng con ra ngoài hít khí trời thật sự rất hạnh phúc.
Người đàn ông cẩn thận quan sát xung quanh, sợ con mình té ngã, cũng sợ chúng đi lạc.
Ánh sáng từ đèn led nhiều màu chiếu rọi khắp nơi, khuôn mặt Hạ Linh lúc sáng lúc tối, nhưng ánh mắt lại lấp lánh như sao trời.
Khóe môi Trần Đình Vũ cong lên, quyết định đưa cô đến đây thật không sai, cô chơi còn vui hơn con nhỏ nữa.
Hai tay Hạ Linh dẫn theo hai đứa bé đến chỗ biểu diễn xiếc cá heo, dù ghế ngồi cố định được làm theo kiểu bậc thang nhưng mà nơi này chật kín không còn chỗ, thậm chí trước họ còn nhiều người đang đứng.
Trần Đình Vũ đưa điện thoại cho Hạ Linh cầm rồi hai tay bế cả hai đứa nhỏ lên, với chiều cao vượt trội của anh thì cho dù đứng đằng sau, bọn trẻ cũng miễn cưỡng nhìn thấy.
Hạ Linh sợ anh mỏi nên hỏi: “Hay là em bế Ý Vy giúp anh nhé?” “Không cần đâu.” Trần Đình Vũ quăng cho cô một ánh mắt yên tâm.
Sự kiện bắt đầu ngay sau đó, tiếng reo hò của đám trẻ cùng tiếng vỗ tay không ngừng vang lên bên tai.
Có chút ồn ào nhưng mà nhìn mọi người cổ vũ nhiệt tình như vậy, trong lòng anh cũng bị lây nhiễm, không khỏi hào hứng hơn.
Hạ Linh thì chỉ cần hai đứa trẻ vui là được, cô thấp hơn Trần Đình Vũ khá nhiều và phải cầm máy để quay nên chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy một chú cá heo nhảy lên cao cùng một quả bóng nhiều màu mà thôi.
Người đến xem ngày càng nhiều, Trần Đình Vũ vừa phát hiện điểm này liền ra hiệu cho Hạ Linh lui ra.
Cô cũng không muốn ở lại chỗ đông đúc như vậy, bọn trẻ xem một lát là đủ rồi, còn vô số trò chơi khác đang chờ họ.
Hạ Linh rời khỏi đám đông, còn chưa kịp cất điện thoại của Trần Đình Vũ thì bỗng thấy một cánh tay rắn chắc vòng qua đùi mình, cô cúi đầu nhìn, khẽ hỏi: “Anh làm gì vậy?” Không biết từ lúc nào Trần Đình Vũ đã để hai đứa trẻ xuống rồi hơi khom người ôm lấy đùi cô.
Vì chỗ họ đứng là vòng ngoài cùng nên không có nhiều người, Trần Đình Vũ dặn hai đứa nhỏ đứng im bên cạnh mình, sau đó dùng sức nâng người Hạ Linh lên.
Hạ Linh liếc mắt đã biết anh định làm gì, chẳng qua không kịp ngăn cản.
Cô kinh hô một tiếng, vội vàng dùng cả hai tay ôm lấy cổ anh.
“Này!” Hạ Linh gấp gáp nói với anh: “Mau thả em xuống!” Tuy rằng cô cũng thuộc tuýp người nhẹ cân