gáo nước dội thẳng tới chỗ Lâm Gia Hân, chị đại giường tяên nói chuyện như rít qua kẽ răng: “Mày có câm đi không? Nửa đêm còn ồn ào gì đó?” Lâm Gia Hân co rúm cả người lại, run run cắn chặt răng. Cô ta không dám nhúc nhích, không dám phát ra tiếng động nào. Ở nơi này, Lâm Gia Hân không còn là tiểu thư cao cao tại thượng của Lâm gia nữa, mà chỉ là một con nhóc đơn độc lẻ loi, phải chấp nhận cung phụng người khác để được an ổn qua ngày. Cuối đông, Hạ Linh đưa hai đứa trẻ đi khám sức khỏe định kỳ thì bỗng khựng lại khi nhìn thấy một cặp vợ chồng đang cãi nhau inh ỏi cách đó không xa. Người phụ nữ quay lưng về phía cô nhưng vẫn rất quen, cô nhất thời không đoán ra được, chỉ là càng đến gần thì cô càng nghe rõ cuộc trò chuyện giữa họ. “Tôi đã nói rồi, nếu không phải tại ông ly hôn bỏ mẹ con tôi thì con bé đâu đến nông nỗi này! Bây giờ chuẩn bị phẫu thuật ông mới xuất hiện, ông có biết tôi và nó sống khổ sở thế nào không hả?” “Bà vẫn chứng nào tật nấy, không sửa được cái thói đổ lỗi cho người khác hả? Tôi cho bà và nó tất cả mọi thứ, vậy mà bà nhìn lại xem, bà đã làm gì trong khoảng thời gian này?” Trần Đình Vũ đứng bên cạnh Hạ Linh cũng nhận ra hai vợ chồng kia, chính là cha mẹ ruột của Hạ Linh. Hóa ra Hạ Liên đã tìm được thận thích hợp và chuẩn bị làm phẫu thuật, vậy nên người cha lâu rồi chưa thấy đều trở về nhìn cô ta. Hạ Linh để chồng dắt tay hai đứa nhỏ đi sang chỗ khác, khẽ gật đầu ra hiệu với anh. Một lát sau, trước cửa phòng bệnh của Hạ Liên, Hạ Linh gặp lại cha mình. Ông đã già đi trông thấy, so với người mẹ được ăn sung mặc sướng bao lâu nay, không phải bận tâm về bất kỳ thứ gì thì ông quả thật hy sinh rất nhiều. Người đàn ông im lặng mãi mới nói một câu: “Con vẫn khỏe là tốt rồi.” Hạ Linh không biết nên đáp thế nào, lại qua vài phút, ông tiếp tục nói: “Xin lỗi con. Nếu lúc trước ba không hèn nhát như thế, không nhường nhịn mẹ con quá nhiều thì con đã có một tuổi thơ hạnh phúc hơn…” “Chuyện cũ qua lâu rồi, ba đừng nhắc đến nữa. Sau này nếu gặp khó khăn thì có thể gọi cho con.” Hạ Linh mỉm cười, trong lòng thoải mái không còn gì vướng bận. Suy cho cùng, ông đã từng quan tâm đến cô, dù chỉ một chút thôi. Hơn nữa ông là trụ cột gia đình, cả đời cố gắng làm việc vất vả để nuôi cả nhà nên ít có thời gian dành cho con cái, cô không trách ông chút nào. Hạ Văn Trường thở dài, đưa đôi mắt nhìn về chỗ Trần Đình Vũ đang chơi đùa cùng hai đứa nhỏ, ông nói: “Cháu ngoại của ba dễ thương lắm, nếu có cơ hội thì ba sẽ ghé thăm chúng.” Ông nghĩ bản thân sẽ sống tốt thôi, không cần phải làm phiền đến con gái. Người làm cha như ông thật sự chẳng xứng để được con cái chăm sóc, sau này có cô đơn lẻ loi một mình thì cũng là lỗi của ông. Vì Hạ Văn Trường cứ liên tục tự trách nên bầu không khí giữa hai người có chút nặng nề, Hạ Linh nói thêm vài câu thì chào tạm biệt ông. Lúc cô đi đến chỗ của Trần Đình Vũ, anh lập tức đưa tay ra ôm cô vào lòng. “Sao vậy anh?” “Anh sợ em bị người ta ức hiếp.” Trần Đình Vũ khẽ nói. “Người ta” ở đây là gia đình cô sao? Hạ Linh bật cười: “Sẽ không, bây giờ không