Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 245
TRUYỆN AUDIO

Chương 245 — Chương 245

102 chương đã có audio

ai ức hiếp được em đâu.” Trần Đình Vũ vẫn còn nhớ như in cái ngày Hạ Linh bỗng nhiên cùng gia đình trở mặt kia, bữa cơm năm đó kết thúc trong sự căng thẳng, và đến tận bây giờ cô cũng không thể hòa hợp với họ được nữa.
Lúc này, một giọng nói non nớt bỗng nhiên vang lên bên cạnh họ.
“Ba ơi, con cũng muốn ôm ôm!” Ý Vy ra sức kéo ống quần Trần Đình Vũ.
Chí Hiên thì mặt mày không cảm xúc, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào ba mẹ mình, trong lòng đã bắt đầu cảm nhận được nguy cơ.
Càng ngày nhóc càng thấy bản thân bị cho ra rìa, tất cả đều là tại ba hết thì phải?
Qua một lát, Chí Hiên phụng phịu bám vào chân của Hạ Linh làm cô dở khóc dở cười.
Hai người ôm hai đứa trẻ ra khỏi bệnh viện, trở về căn biệt thự riêng của họ.
Giữa đêm hôm đó, Hạ Linh nhận được tin từ ba mình, ông nói: “Cuộc phẫu thuật rất thành công, cảm ơn con.” “Sao lại cảm ơn con?” Hạ Linh không hiểu.
“Vì con đã mua lại căn nhà của gia đình nên em gái con mới có tiền phẫu thuật, nói thế nào con cũng có công mà.” Hạ Linh nhớ tới ban sáng ông nhắc đến chuyện nhà ở liền đề nghị: “Con vừa tu sửa căn nhà ấy xong, ba về đó ở nhé?” Dù cô có thể dùng căn nhà kia cho thuê để lấy liền nhưng thay vì vậy, cô muốn tặng cho ba mình một món quà.
Hiển nhiên Hạ Văn Trường sẽ không chấp nhận, ông cho rằng như vậy là đang ăn bám cô, cũng chẳng có lý do gì để ông nhận quà của cô.
Hạ Linh chậm rãi nói: “Ba là ba của con, tặng quà cho ba còn cần lý do sao ạ?” Mấy chữ này vừa ra đã khiến cho cổ họng Hạ Văn Trường nghèn nghẹn, ở một nơi mà Hạ Linh không thấy, ông đưa tay lau nước mắt.
Hạ Linh tốn rất nhiều nước bọt mới có thể thuyết phục được ông chuyển về nhà ở, còn hứa chuyện sau này của ông thì để ông tự giải quyết, cô sẽ không tùy tiện xen vào.
Thời gian trôi qua.
Có người tiến về phía trước, có người bước lùi ra sau.
Có người vui vẻ hạnh phúc, cũng có người buồn rầu khổ sở.
Nhưng sau tất cả, họ vẫn phải tiếp tục sống cho bản thân mình.
Hạ Linh tiếp quản cửa hàng Linh Linh, trở lại làm bà chủ tiệm bánh và chuẩn bị mở rộng thêm chi nhánh ở thành phố P, ở đó, Dương Yến và Dương Minh Tuấn sẽ giúp cô quản lý mọi thứ.
Tần Phong nhiều lần đề nghị trở thành người đại diện cho cửa hàng bánh của Hạ Linh, lại bị cô từ chối với lý do khá là buồn cười: “Không có tiền trả cho ảnh đế, không được không được.” “Tôi làm miễn phí mà cậu cũng không cần à?” Người đàn ông nào đó tỏ vẻ bản thân đã bị tổn thương, giả vờ khóc lóc.
“Cậu có biết cậu vừa bỏ qua cơ hội làm giàu không hả?” Hạ Linh bật cười, tự hỏi bản thân còn phải làm giàu sao?
Cô chỉ vì yêu thích chuyện nướng bánh nên mới mở cửa hàng thôi, tất cả những thứ khác đã có chồng lo rồi.
Trần Đình Vũ giật mình tỉnh dậy bởi tiếng sấm đinh tai bên ngoài, anh mở mắt ra nhìn trần nhà, lát sau mới lọ mọ ngồi dậy.
Anh ngẩn người trong căn phòng tối, ánh sáng từ đèn ngủ mờ ảo chiếu lên khuôn mặt tái nhợt và tiều tụy.
Có thể thấy được râu tяên cằm lún phún chưa cạo, đôi mắt thâm đen như mất ngủ nhiều ngày.
Tiếng mưa lộp bộp không ngừng rơi bên ngoài cửa sổ, Trần Đình Vũ cảm thấy rất phiền.
Đã hai tuần kể từ ngày


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡