Chương 258
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 258 — Chương 258
cười: “Chuyện quá khứ đã khiến tôi tỉnh táo, đã biết cách yêu thương cô ấy đúng cách.
Tôi đã không còn là Trần Đình Vũ kiêu ngạo, độc đoán như trước kia, anh yên tâm.
Tôi sẽ không để vợ mình tổn thương thêm lần nào nữa.” Gió đêm khẽ thổi, hai người đàn ông im lặng.
Một người đã có tất cả, một người chỉ còn lại khoảng trống trong tim.
“Tôi từng nghĩ…” Tần Phong nói, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Nếu một ngày cô ấy hạnh phúc, tôi sẽ mỉm cười chúc phúc nhưng thật sự quá khó khăn, cười đắng chát thì có."” Trần Đình Vũ thở dài, chỉ khẽ vỗ vai anh.
“Rồi một ngày, anh sẽ tìm được tình yêu cho bản thân mình.” Cử chỉ giản đơn ấy, nhưng lại khiến lòng Tần Phong nhẹ đi một chút.
"Mong là như vậy, tôi cũng nên về rồi.
Tạm biệt." "Ừ, lúc nào có dịp lại ghé qua nhà chơi.
Đừng lo, tôi sẽ không ghen nữa đây." Cả hai người đàn ông bật cười.
Khi anh rời khỏi buổi tiệc, sảnh lớn chỉ còn vài nhân viên đang thu dọn.
Bó hoa cưới vẫn nằm trong tay, hương hoa thoảng nhẹ trong không khí.
Bước ra ngoài, gió đêm mang theo hơi lạnh.
Đèn đường phản chiếu tяên mặt kính xe, loang lổ như những mảnh ký ức.
Anh mở cửa, vừa định lên xe thì nghe thấy tiếng gọi sau lưng.
“Tần Phong!” Hạ Linh chạy đến, tay kéo nhẹ vạt váy cưới để khỏi vướng.
Cô thở gấp, gương mặt ửng đỏ, ánh mắt vẫn sáng rực như xưa.
Anh khẽ cười: “Còn chưa nghỉ ngơi à, Hạ Linh?” “Muốn tiễn cậu một đoạn.” Cô nói, giọng nhẹ như gió.
Một lát sau, cô nhìn bó hoa trong tay anh, nụ cười dịu xuống: “Cậu vẫn giữ à?” “Tôi không dám làm rơi.
Người ta bảo hoa cưới rơi thì xui lắm.” Hạ Linh bật cười khẽ, ánh mắt lấp lánh: “Cậu cũng mê tín rồi à?” “Không, chỉ là… tôi không muốn làm rơi một thứ ai đó đã trao cho mình.” Khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng.
Gió thổi qua, mang theo mùi hương của hoa, của rượu, và cả những ký ức đã cũ.
Hạ Linh cúi đầu, khẽ nói: “Tần Phong, cảm ơn cậu.
Cảm ơn vì từng yêu mình.
Có lẽ nhân duyên của cậu chưa tới thôi.” Cô ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh, mỉm cười nhẹ: “Mình mong sau này cậu sẽ tìm được nửa kia hoàn hảo.
Rồi sẽ có một người khiến cậu quên được quá khứ, khiến cậu trở nên thật hạnh phúc.” Anh nhìn cô thật lâu, rồi gật đầu: “Ừ, mình biết rồi.
Cậu hãy vào trong đi, chồng cậu đang chờ đó.”” Cô quay đi, dáng người nhỏ nhắn dần hòa vào ánh đèn vàng của sảnh lớn.
"Hạnh phúc sao?" Anh mỉm cười.
Bóng váy cưới trắng muốt ấy, lần nữa, biến mất khỏi tầm mắt anh.
Tần Phong đứng yên, chỉ còn tiếng gió luồn qua tán cây, và mùi hương hoa nhài nhè nhẹ quanh mình.
Anh mở cửa xe, đặt bó hoa lên ghế phụ, rồi khẽ nổ máy.
Đường đêm vắng, hai hàng đèn vàng hắt xuống mặt đường loang lổ ánh sáng.
Anh cười, nụ cười nhẹ mà buồn.
Bó hoa cưới tяên ghế rung nhẹ theo mỗi khúc cua, vài cánh hoa rơi xuống, nằm yên tяên mặt ghế đen nhung.
Tần Phong đưa tay, nhặt lấy một cánh, đặt lên lòng bàn tay.
Cánh hoa mềm, ướt, mùi hương thoảng qua như hơi thở cuối cùng của một giấc mơ đã tan.
Đèn đường lùi dần sau xe.
Phía trước, bầu trời thành phố đêm mờ ảo, ánh sao yếu ớt như đang tan vào biển đen vô tận.
Trong gương chiếu hậu, đôi mắt người đàn ông phản chiếu ánh sáng yếu ớt, sâu, lặng, và buồn.
Nhưng giữa sự trống rỗng ấy, đâu đó, có một tia sáng nhỏ vừa lóe lên.
Không phải của hạnh phúc hiện tại, cũng