Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 257
TRUYỆN AUDIO

Chương 257 — Chương 257

279 chương đã có audio

sao cũng nên cho cô ấy một danh phận." Hoài An đánh vào lưng cậu ta, thoáng tức giận nói.
"Nếu anh ấy không nhiều lần chọc em giận thì đã sớm kết hôn rồi." Lý Khải gãi đầu bất đắc dĩ nhìn bạn gái.
"Tần Phong, cậu tới dự được không?
Dù sao chúng ta cũng đã biết nhau từ lâu rồi." Đúng là như vậy thật, từ nhiều năm trước cả hai đã biết tới nhau, còn gặp mặt không ít lần.
Một người là bạn thân của Trần Đình Vũ, một người là bạn thân, còn là người theo đuổi Hạ Linh.
"Tôi không chắc, tại vì lịch trình cuối năm đóng phim khá dày đặc nhưng nhất định tôi sẽ gửi tiền mừng." Trong ánh mắt của Lý Khải có chút tiếc.
"Không sao.
Còn nếu sau này cậu đám cưới nhớ mời tôi nhé." "Tôi...
Tôi còn không biết sẽ có người yêu không đây." "Nhất định có.
Ai rồi cũng sẽ gặp nửa kia của mình thôi." Lý Khải vỗ vai động viên Tần Phong.
“Cảm ơn.” Anh nói nhỏ, giọng lẫn trong tiếng nhạc.
Tới lúc hai vợ chồng Trần Đình Vũ chụp ảnh cười với mọi người, cả hai tranh thủ thời gian vì khách tới dự khá đông.
“Nào lại đây, chụp cùng gia đình mình đi.” Hạ Linh kéo anh lại trước sảnh.
Ba người cùng chụp một tấm ảnh lưu niệm, đứng trước là Chí Hiên cũng Ý Vy, hai đứa nhỏ hôm nay rất vui, nở nụ cười rạng rỡ.
"Một, hai, ba...
Cười lên nào." Khi ống kính bấm, Hạ Linh nghiêng đầu, nụ cười vẫn y hệt như thuở mười tám dịu dàng, trong trẻo.
Sau tiệc cưới, phần lớn khách đã về.
Khán phòng trở nên yên tĩnh.
Tần Phong ngồi ở ban công tầng hai, ly rượu đỏ trong tay đã gần cạn, có vẻ hôm nay anh uống hơi nhiều.
Dưới kia, Hạ Linh và Đình Vũ đang tiễn khách.
Ánh đèn vàng hắt lên, soi rõ dáng người phụ nữ đang mỉm cười, tựa đầu vào vai chồng.
Một cảm giác gì đó lặng lẽ dâng lên trong lòng anh không phải ghen, cũng chẳng phải tiếc nuối.
Chỉ là… trống rỗng.
Anh nhớ lần đầu gặp cô ở trường quay, nhớ ánh mắt cô khi cãi nhau, nhớ giọng nói run run khi cô nói: “Tôi với anh Vũ ly hôn rồi.” Tần Phong cứ nghĩ sẽ anh sẽ có cơ hội.
“Hạ Linh, mình có thể yêu thương quan tâm cậu, có thể trở thành cha của đứa bé.” “Tần Phong.
Không thể, như vậy sẽ hủy đi sự nghiệp của cậu.” Rồi sau đó, cô biến mất, không một dấu vết.
Anh đã cố gắng đi tìm nhưng không hề có thông tin.
Và chuyện không muốn nhất đã diễn ra, cô đã quay về nhưng lại xuất hiện cùng Trần Đình Vũ và hai đứa nhỏ.
Anh thật sự chết tâm.
Giờ đây, khi nhìn thấy cô khoác váy cưới, anh mới hiểu: có những thứ, dù muốn đến mấy, cũng chẳng còn thuộc về mình.
Tiếng bước chân vang lên phía sau.
Tần Phong quay lại, bắt gặp Trần Đình Vũ đang tiến lại gần.
Người đàn ông ấy giờ đã không còn dáng vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng như thuở trước.
Gương mặt anh ta bình tĩnh, ánh mắt hiện lên vẻ điềm đạm.
“Ngồi cùng được chứ?” Tần Phong mỉm cười, gật đầu.
Hai người đàn ông ngồi cạnh nhau, giữa không gian lặng như tờ.
Một lúc sau, Đình Vũ lên tiếng: “Cảm ơn cậu đã đến dự tiệc hôm nay.
Hạ Linh rất quý cậu.” “Cô ấy là người xứng đáng được yêu thương.
Mong là cậu không như trước kia.” Tần Phong đáp, giọng trầm.
Rồi anh nhấp một ngụm rượu và nói tiếp.
“Trước kia tôi từng hận anh khi anh khiến cô ấy tổn thương, nhưng giờ thì không, tôi cũng nhìn thấy anh đã thay đổi.
Chỉ mong anh có thể yêu thương cô ấy cả đời.” Đình Vũ nhìn ly rượu, khẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡