phù dâu, phù rể tung hoa thì đám cưới hẳn rất vui. "Được chứ." Hạ Linh gật đầu hứa. Tới đoạn quan trọng của hôn lễ đó là đoạn đeo nhẫn cưới cho nhau. Chí Hiên và Ý Vy cùng nhau mang nhẫn lên cho ba mẹ mình, một trai một gái cực kỳ dễ thương. “Cảm ơn các con.” Trần Đình Vũ nhận lấy nhẫn. “Chúc ba cưới vợ thành công nhé.” Chí Hiên tinh nghịch cười. Lời của đứa nhỏ khiến cả lễ đường không nhịn được mà bật cười. Trần Đình Vũ nắm chặt tay Hạ Linh, ánh mắt không rời. Tay anh nhẹ nhàng đeo nhẫn cưới cho cô. Giọng anh ta trầm thấp, vang rõ từng chữ trong micro: “Như anh đã nói lúc nãy... Anh sẽ luôn trân trọng em, bảo vệ em, và cùng em đi hết quãng đời còn lại.” Hạ Linh xúc động đưa tay cho anh đeo nhẫn vào. Cô cố bình tĩnh để nước mắt không rơi ra, chảy kem nền thì xấu mất. Giọng cô nghẹn ngào, tay luống cuống đeo nhẫn cho Trần Đình Vũ. "Em cũng vậy, cũng chỉ yêu một mình anh cả đời này. Luôn đóng vai trò là người vợ, là hậu phương vững chắc cho anh." Cả khán phòng vỗ tay, tiếng pháo giấy rơi xuống như mưa. Giữa tiếng hò reo ấy, Tần Phong cũng khẽ vỗ tay, ánh mắt anh nhìn hai người với vẻ chúc phúc. Nhưng lòng bàn tay lạnh buốt, không có lấy chút cảm giác. Nhiều năm trôi qua, anh vẫn chưa quên được hình ảnh cô gái đứng trước mặt mình, cứ tưởng rằng ngày đó anh sẽ kéo được cô ra khỏi Trần Đình Vũ nhưng từ đầu anh đã thua rồi, Hạ Linh chưa từng yêu anh. Còn hình bóng Trần Đình Vũ vẫn ở đó, luôn ở một góc nhỏ trong tìm cô. Anh từng nghĩ, nếu một ngày được nhìn thấy cô hạnh phúc, anh sẽ mỉm cười chúc phúc thật lòng. Nhưng khi giây phút ấy đến thật, tim anh lại nhói lên đến mức khó thở. Anh nhìn họ trao nhau nụ hôn giữa ánh đèn chói loá, bỗng thấy mọi thứ xung quanh đều nhòe đi, như thể thế giới này chỉ còn lại một mình anh đứng ngoài cuộc. Khi tiệc cưới bắt đầu, tiếng nói cười, tiếng chúc tụng vang lên khắp nơi. Tần Phong lặng lẽ nâng ly, chạm nhẹ với vài người quen, có một vài bạn học cũ cũng tới dự tiệc, nụ cười tяên môi vừa đủ lịch sự. Giữa dòng người tấp nập, anh chợt nghe một giọng nói quen thuộc: “Lâu rồi không gặp. Mình cứ tưởng cậu sẽ không tới.” Anh quay lại. Hạ Linh đứng đó, vẫn là nụ cười năm nào, chỉ khác là trong ánh mắt cô đã không còn vương chút buồn nào, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Trần Đình Vũ đi bên cạnh, tяên môi cũng là một nụ cười bình thản. “Cảm ơn cậu đã đến.” Hạ Linh nói, giọng nhỏ nhẹ. Tần Phong khẽ gật đầu: “Là tôi nên cảm ơn. Hôm nay cậu thật đẹp, Hạ Linh.” Cô cười, còn Đình Vũ chỉ nhìn anh rồi nhẹ nhàng đưa bó hoa cưới trong tay: “Nghe nói truyền bó hoa cho người chưa kết hôn sẽ mang lại may mắn. Cầm lấy đi, coi như lời chúc phúc.” Tần Phong khẽ khựng lại. Bó hoa trắng tinh, những cánh ly thơm dìu dịu. Anh nhận lấy, ngón tay vô thức siết nhẹ, như sợ bó hoa ấy tan ra trong tay mình. Tần Phong cũng thấy Lý Khải và Hoài An đang đứng bên cạnh, ánh mắt hai người chạm nhau. "Ấy, đừng nhìn tôi. Là cậu ấy đưa cho cậu mà. Vả lại, cuối năm tôi kết hôn rồi. Cậu cầm về lấy vía thì hơn." Lý Khải vội vàng đáp. "Cậu cũng sắp cưới sao?" Tần Phong cũng thoáng bất ngờ, không ngờ cả Lý Khải cũng đã chuẩn bị đám cưới. "Tôi với Hoài An cũng đã quen nhau mấy năm rồi. Dù