Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 274
TRUYỆN AUDIO

Chương 274 — Chương 274

103 chương đã có audio

tяên cao dần trong hơn, sương tan, để lộ bầu trời xanh nhạt.
Ánh nắng rơi xuống, phủ lên hai bóng người đang đứng sát nhau.
...
Buổi trưa hôm đó, họ cùng ngồi bên quán cà phê nhỏ bên sườn đồi.
Cửa kính mờ hơi nước, bên ngoài hoa trắng phủ kín triền đồi.
Giai Kỳ ngồi đối diện, hai tay ôm ly trà nóng.
Anh nhìn cô, khẽ nói: “Anh vẫn chưa tin đây là thật.” “Thật đấy.
Để em đánh anh thử xem mơ hay thật nhé?” Cô mỉm cười lém lỉnh.
Anh im lặng một lúc, rồi nói chậm: “Hạ Linh và Đình Vũ đã nói rằng tương lai anh sẽ tim được nửa kia thuộc về mình.
Chính là em đấy." Tần Phong véo mũi cô.
"Không ngờ cô gái nhỏ này lại tới bất chợt như vậy, làm anh rơi vào lưới tình." "Còn anh thì làm em rời vào lưới tình từ nhiều năm trước cơ." Giai Kỳ phồng má, dáng vẻ đang yêu vô cùng.
Tần Phong đưa tay sờ lên gương mặt của cô.
"Anh xin lỗi đã để em đời chờ lâu như vậy.
Thế anh sẽ đền cho em phần đời còn lại của anh, luôn luôn yêu em." Anh trao cho cô một nụ hôn ngọt ngào.
Nụ hôn vừa trao xong đã thấy Giai Kỳ mặt đỏ tía tai vì ngại, vì nụ hôn tới qua bất ngờ.
"Anh...
Em cũng muốn chủ động một chút." Tay cô choàng qua cổ anh, rồi áp môi lên.
Đôi môi mềm mại, thoáng vị trà sữa, khiến anh mê ly.
Bỗng Giai Kỳ hoảng hốt, chỉ thấy Tần Phong bạo dạn đưa lưỡi vào, quấn lấy lười cô.
Nụ hôn kiểu Pháp khiến cô run rẩy tê dại, rồi lại bị cuốn vào trong đó.
Đầu lưỡi của anh quấn lấy như muốn nuốt trọn lấy môi cô.
Cơ thể của Giai Kỳ nóng lên, rạo rực.
Khi cả hai dừng lại, vẫn còn dấu vết để tяên môi.
"Em không biết đâu?
Anh bắt nạt em." Nhìn có vẻ cô đang giận dỗi nhưng với giao diện bé con như vậy làm anh chỉ thấy cô dễ thương.
Ngoài kia, nắng xuyên qua lớp sương, đổ dài xuống con đường nhỏ.
Hoa trắng lay động trong gió, như đang chúc phúc cho hai người vừa tìm thấy nhau sau bao năm xa cách.
Tối hôm ấy, Giai Kỳ tiễn anh ra xe.
Gió Hòa Dã lạnh, cô kéo cao cổ áo, giọng nhỏ: “Cẩn thận khi lái xe nhé.” “Ừ.
Anh sẽ về đến Dụ Thành trước tối.” “Về đến nơi nhắn cho em.” “Được.” Anh mở cửa, rồi dừng lại.
“Giai Kỳ.” “Dạ?” Anh nghiêng người, khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô.
“Cảm ơn vì đã đợi anh lâu đến vậy.” Cô ngước lên, mắt ươn ướt.
“Anh mà nói vậy nữa, em khóc mất.” “Đừng khóc, bé con mít ướt vừa thôi.” Anh mỉm cười.
“Anh đã nói là lần này để anh chủ động yêu em rồi mà.” Chiếc xe chậm rãi lăn bánh tяên con đường nhỏ.
Giai Kỳ đứng yên, nhìn theo ánh đèn xe dần khuất giữa sương mờ.
Cô chạm tay lên trán, nơi còn vương hơi ấm của nụ hôn vừa rồi, khẽ cười.
Tяên đường trở về Dụ Thành, Tần Phong hạ kính xe, gió đêm lùa vào mát lạnh.
Bầu trời đen như nhung, nhưng trong lòng anh lại sáng rực.
Anh nhớ lại hình ảnh cô giữa cánh đồng hoa trắng, đôi mắt lấp lánh trong sương, nụ cười dịu dàng ấy, thứ ánh sáng mà không đèn sân khấu nào có thể so sánh được.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, Tần Phong thấy lòng mình bình yên thật sự.
Anh không còn là người cô đơn đứng giữa ánh hào quang.
Anh đã có nơi để trở về, một nơi mang tên Giai Kỳ.
...
Tin đồn bắt đầu từ một buổi sáng mờ sương.
Một tấm ảnh được tung lên mạng, Tần Phong và Giai Kỳ đứng giữa cánh đồng hoa trắng ở Hòa Dã.
Anh nghiêng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡