Chương 273
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 273 — Chương 273
vang lên, trầm và khàn, hòa vào tiếng gió.
Giai Kỳ giật mình quay lại.
Ánh mắt cô mở to, kinh ngạc.
“Anh… sao anh lại ở đây?” “Anh nhớ em.
Nên đã trốn đi tìm em đấy.” Anh cười khẽ, dáng vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng.
“Anh lái xe suốt đêm à?” “Ừ.” “Không được, hiện tại vẫn có lịch trình đóng phim của anh mà.
Anh thật là...” “Không sao.
Anh đã bảo mọi người nghỉ hai hôm rồi.
Quan trọng nhất là anh được ở cạnh em." Giai Kỳ im lặng nhìn anh, rồi khẽ bật cười.
Nụ cười ấy vừa ngạc nhiên, vừa xúc động.
“Anh mà như thế này, fan anh biết được chắc ngất.” “Anh không quan tâm.
Chẳng phải trưởng fanclup đang ở đây sao?” Anh tiến lại gần, dừng lại cách cô vài bước.
“Sáng nay, khi đọc tin nhắn em nói suýt trượt chân, anh chỉ nghĩ… nếu lỡ có chuyện gì, anh sẽ hối hận cả đời mất.” Cô cúi đầu, giọng nhỏ.
“Anh không cần lo quá như vậy đâu.” “Anh không lo, là sợ.” Câu nói ấy khiến cô khựng lại.
Cô ngẩng lên.
“Anh sợ gì?” “Sợ mất em.” Giọng anh trầm, nhẹ như gió nhưng rơi xuống lòng cô nặng nề như một lời tỏ tình.
Họ đứng giữa cánh đồng hoa trắng, sương mù dần tan, ánh nắng yếu ớt xuyên qua, phủ lên cả hai lớp ánh sáng dịu.
Cô khẽ hỏi: “Anh đến đây… chỉ để nói điều đó sao?” “Không.
Là rất nhiều điều muốn nói với em." Cô nhìn anh, đôi mắt long lanh.
"Anh muốn nói gì với em vậy?" Anh bước tới gần, bàn tay khẽ chạm vào mái tóc cô.
Tần Phong không nhịn được ôm chầm lấy cô, hương thơm từ cơ thể Giai Kỳ khiến anh thoải mái.
“Anh không biết bắt đầu từ đâu?" Thay vì lời nói từ đầu môi, anh cho cô câu trả lời bằng ngôn ngữ từ cơ thể của mình.
"Em có cảm nhận được trái tim anh đang đập liên hồi vì em không?" Giai Kỳ nghe vậy thì vùi đầu vào ngực anh, quả thật tiếng tim đập nhanh như mất kiểm soát, cả cô đều như vậy.
Cô không còn ngại ngùng nữa, cô ôm anh thật chặt.
Hơi thở họ hòa vào nhau.
Không gian im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim đập, tiếng gió lướt qua những cánh hoa trắng rung rinh.
Tần Phong cúi đầu, khẽ nói: “Anh từng nghĩ, cuộc sống này chỉ cần sự nghiệp là đủ.
Nhưng từ khi gặp lại em, thì sự nghiệp xuống số hai rồi, em trở thành điều quan trọng nhất của anh.” Ánh mắt cô to tròn, trong veo nhìn anh.
“Em cũng từng sợ lắm.” Cô nói, giọng run run.
“Sợ nếu đến gần anh quá, em sẽ chỉ là một trong số những người hâm mộ ngoài kia.
Chứ không phải là một người đặc biệt đối với anh.” Anh cười, bàn tay khẽ siết lấy vai cô.
“Sao có thể thế được.
Từng tin nhắn của em, từng lời động viên của ‘Thỏ Con Nhút Nhát’, anh đều nhớ.
Em rất đặc biệt đối với anh.” Anh dừng lại một chút, mắt nhìn thẳng vào cô.
“Nhưng giờ anh không muốn em là fan nữa.
Anh muốn em là người anh yêu.” Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như ngừng lại.
Cả thế giới chỉ còn lại hai người, giữa biển sương mờ và mùi hoa thoang thoảng.
Giai Kỳ khẽ cười, nước mắt rơi xuống má.
“Anh biết không, em đã chờ câu này từ rất lâu rồi.” Tần Phong đưa tay, lau nhẹ giọt nước nơi khóe mắt cô.
“Cũng không trễ quá đúng không?” Cô cười qua nước mắt.
“Không hề trễ.
Anh nói rồi nhé.” “Em sợ anh rút lại sao?
Thế sau này, mỗi ngày anh sẽ nói anh yêu em.
Tới lúc nào em nghe chán chê thì thôi.” Giọng anh trầm, chắc.
“Trời đất chứng giám nhé.” Tần Phong mỉm cười.
Cô khẽ gật đầu.
Bầu trời