Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 272
TRUYỆN AUDIO

Chương 272 — Chương 272

163 chương đã có audio

áo lắm.] [Anh ở Dụ Thành nhớ ăn uống đàng hoàng nhé.] Một lát sau, tin nhắn “đã xem” hiện lên, nhưng không có hồi âm.
Cô thoáng nghĩ anh bận quay phim, liền cất điện thoại vào túi.
Gió sớm luồn qua tóc, mang theo hơi nước lạnh.
Cô đứng giữa cánh đồng hoa trắng, những cánh hoa nhỏ xíu rung rinh trong sương.
Cảnh tượng đẹp đến mức khiến cô muốn quay lại nói với anh rằng: “Lúc nào đó mình sẽ dẫn anh ấy tới đây.
Cảnh đẹp thật đấy." Cô không biết, lúc ấy, Tần Phong đang tяên đường đến Hòa Dã rồi.
Anh ngắm nhìn hình của cô trong điện thoại, mong chuyến xe có thể tới thật nhanh để có thể gặp cô.
"Không biết cô ấy khi gặp mình sẽ có biểu cảm gì nhỉ?" Cái cảm giác mong chờ gặp nhau này khiến tim anh đập rộn ràng.
Con đường từ Dụ Thành đến Hòa Dã dài gần hai trăm cây số, quanh co và nhiều đèo dốc.
Tần Phong lái xe suốt đêm, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, đôi mắt tập trung nhưng vẫn ánh lên một vẻ ấm áp khó tả.
Anh không nói với ai, chỉ nhắn cho trợ lý rằng “có việc riêng”.
Thật ra, anh không nghĩ nhiều.
Anh chỉ biết, nếu không đi, anh sẽ nhớ cô đến không ngủ nổi.
Trong xe, bản nhạc nhẹ vang lên.
Anh nhớ lại lần đầu họ gặp lại, nhớ nụ cười của cô ở buổi họp lớp, nhớ mùi tulip trắng hôm ấy, nhớ cả ánh mắt cô khi nói “Em sẽ luôn ở đây, bên cạnh anh.” Càng nghĩ, lòng anh càng thấy mềm đi.
Trái tim của Tần Phong yêu thật rồi, cảm giác thật khác so với lúc thích thầm Hạ Linh.
Cảm giác khi yêu Giai Kỳ, nó mạnh liệt, cuộn trào như sóng lớn.
Nỗi nhớ nhung khiến anh không thể nào tập trung nổi, chỉ luôn nhớ tới hình bóng của Giai Kỳ.
Khi xe đến ranh giới Hòa Dã, trời vừa hửng sáng.
Lớp sương dày đặc khiến cảnh vật mờ ảo như trong một bức tranh.
Anh hạ kính xe, hít một hơi sâu.
Không khí mang theo mùi hoa cỏ ẩm ướt, tươi mát, và có chút lạnh buốt, cái lạnh làm người ta tỉnh cả tâm trí.
Anh dừng xe trước khu nghỉ dưỡng mà cô đang ở, rồi bước xuống.
Nhân viên lễ tân nhận ra anh, khẽ thốt lên: “Anh là… Tần Phong?
Ảnh đế Tần Phong sao?” Anh khẽ mỉm cười, đưa ngón tay lên môi ra hiệu nhỏ tiếng.
“Làm ơn đừng nói cho ai biết.
Tôi chỉ đến tìm bạn.” Cô lễ tân đỏ mặt, gật đầu liên tục.
"Vân, em biết rồi ạ...
Anh muốn tìm ai ạ?" Tần Phong nhìn vào địa chỉ khách sạn mà cô chọn, đúng là nơi này rồi, anh tự tin nói với lễ tân.
"Cô ấy tên là Giai Kỳ." “Dạ, cô Giai Kỳ đúng là đang ở đây.
Hiện tại, cô ấy đã ra ngoài rồi ạ.
Hình như cô ấy nói thoáng qua là đi tới "Ngọn Đồi Trắng" để chụp ảnh thì phải?" "À cảm ơn cô nhé." Tần Phong cảm ơn, rồi quay bước đi.
Đường xuống thung lũng quanh co, trơn ướt.
Anh bước chậm, hơi lạnh xuyên qua lớp áo khoác.
Dưới chân, sương mù cuộn lại như sóng.
Anh đi dọc theo con đường lát đá, những giọt sương đọng tяên lá cỏ vỡ ra dưới ánh nắng yếu.
Từ xa, anh thấy một bóng người nhỏ nhắn đang đứng giữa cánh đồng, áo khoác dài màu xám, máy ảnh trong tay, mái tóc buộc thấp lẫn vào nền sương.
Giai Kỳ.
Cảnh tượng ấy khiến anh sững người, trái tim anh trở nên rộn ràng.
Khoảnh khắc đó, anh bỗng nhận ra đôi khi chỉ cần nhìn thấy người mình thương, thế giới đã đủ trọn vẹn.
Anh bước đến, sương khẽ tan dần dưới từng bước chân.
“Chà, cảnh ở đây đẹp thật nhỉ, Giai Kỳ?” Giọng anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡