Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 271
TRUYỆN AUDIO

Chương 271 — Chương 271

103 chương đã có audio

nhắn “đã xem” hiện lên, lòng anh lại thấy trống rỗng đến kỳ lạ.
Ngày đầu cô đi, lịch quay của anh dày đặc.
Nhưng cứ giữa cảnh, anh lại vô thức nhìn điện thoại.
Mỗi lần màn hình sáng lên, chỉ cần thấy tin nhắn của cô, anh liền khẽ cười.
[Ở đây lạnh thật.
Sáng sớm sương phủ trắng cả thung lũng.
Nhưng đẹp lắm.] [Em gửi anh xem nhé.] Kèm theo là một bức ảnh: Cô mặc áo khoác dày, đứng giữa cánh đồng hoa trắng, sương mờ bao quanh, nụ cười nhẹ như gió.
Tần Phong nhìn thật lâu.
Một cảm giác mềm dịu lan khắp ngực.
Anh đặt điện thoại xuống, khẽ thì thầm: “Cẩn thận đấy, thỏ con.” Đêm ở Dụ Thành lặng yên, ánh đèn phản chiếu tяên mặt sông.
Tần Phong đứng bên ban công, gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi hoa cũ.
Anh mở lại hộp tin nhắn.
Rất nhiều dòng chưa kịp trả lời.
Rồi anh gõ chậm, từng chữ một.
“Anh nhớ em.” Chỉ ba chữ.
Nhưng khi ấn gửi, anh thấy tim mình đập mạnh.
Khoảng vài phút sau, màn hình sáng lên.
“Em cũng vậy.” Một dòng ngắn, đơn giản, nhưng khiến anh bật cười.
Nụ cười của một người đàn ông từng nghĩ rằng mình không còn biết rung động nữa.
Anh ngồi xuống ghế, nhìn bó tulip trắng đã héo một nửa vẫn nằm trong bình thủy tinh.
Cánh hoa rụng rơi, nhưng mùi hương vẫn còn.
Giống như cô dù xa, vẫn khiến anh cảm nhận được sự tồn tại.
Khuya, trời mưa nhẹ.
Tần Phong không ngủ được.
Anh mở máy tính, tìm kiếm hình ảnh Hòa Dã.
Những con đường nhỏ quanh co, những cánh đồng phủ sương, và những ngọn đèn mờ ảo giữa đêm.
Anh tưởng tượng cảnh cô đang ngồi trong khách sạn, tay cầm tách trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt ấy, nụ cười ấy tất cả như đang ở ngay trước mặt.
Anh thầm nghĩ: “Giá mà bây giờ anh có thể ở đó, chỉ cần ở bên cạnh em.” Bàn tay anh khẽ chạm lên màn hình, dừng lại tяên khuôn mặt cô trong ảnh.
Nụ cười nhỏ, đôi mắt cong cong, vẫn là Giai Kỳ mà anh quen.
Nhưng lần này, anh biết cô đã không còn là người đứng trong đám đông ngước nhìn anh nữa.
Cô đã bước vào thế giới của anh, thật sự.
Buổi sáng hôm sau, anh nhận được tin nhắn mới.
[Anh ơi, ở đây sương dày quá.
Em đi chụp ảnh mà suýt trượt chân.
Nhưng cảnh đẹp lắm, anh nhất định sẽ thích nơi này.] Anh đọc đi đọc lại, rồi bỗng quyết định: “Nếu nhớ cô ấy như vậy thì sao không tìm cô ấy?” Anh gọi cho trợ lý: “Mai hủy hết lịch quay trong hai ngày tới.
Nói với đạo diễn là tôi có việc cá nhân.” “Anh đi đâu vậy?” Trợ lý hỏi.
Tần Phong đáp ngắn gọn: “Hòa Dã.” ====================================================================== Buổi sáng ở Hòa Dã luôn bắt đầu bằng sương.
Những lớp sương trắng như tấm màn mỏng, phủ kín con đường lát đá quanh co dẫn xuống thung lũng.
Xa xa, rừng thông ẩn hiện trong làn hơi nước, mùi đất ẩm và hương hoa dại hòa vào nhau, khiến không khí lạnh nhưng trong lành đến lạ.
Giai Kỳ khoác chiếc áo dày, tay cầm máy ảnh, bước ra khỏi khu nghỉ dưỡng.
Cô được cử đến đây khảo sát để thiết kế bộ sưu tập mới cho thương hiệu thời trang mà cô phụ trách.
Nơi này đẹp một cách nguyên sơ, yên tĩnh và có chút cô đơn, rất giống với cô trước khi gặp anh.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn từ Tần Phong.
[Em dậy chưa?
Ở đó chắc lạnh lắm.] [Đừng ra ngoài sớm, nhớ ăn sáng.] Cô khẽ cười.
Chỉ vài dòng ngắn, nhưng như mang theo hơi ấm của người gửi.
Cô nhắn lại.
[Em đang đi chụp ảnh quanh thung lũng.
Anh đừng lo, em mang nhiều lớp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡