Chương 277
TRUYỆN AUDIO
57 chương đã có audio
Chương 277 — Chương 277
nay.
Tôi mới là người nợ cô ấy." "Vì thế ngày hôm nay, tôi muốn công khai mối quan hệ này.
Và tôi mong mọi người hiểu rõ và thông cảm cho Tần Phong." Tần Phong chốt lại buổi họp báo bằng câu "Giai Kỳ là người tôi muốn nắm tay đi tới cuối cuộc đời." Câu nói ấy vang lên, dội lại trong khán phòng.
Một khoảnh khắc im phăng phắc.
Rồi đèn flash đồng loạt lóe sáng.
Tяên mạng xã hội, buổi họp báo được phát trực tiếp, bình luận tăng lên từng giây: “Trời ơi, anh ấy kể chuyện của họ kìa, như phim vậy!” “Thì ra cô ấy là fan lâu năm thật sao?
Thỏ con nhút nhát hình như là trưởng fanclup của chúng ta đấy.” “Bảy năm âm thầm… tôi khóc mất rồi.” “Nếu là cô ấy, tôi ủng hộ!” “Tình yêu như thế này… ai dám nói không xứng?” Dư luận bắt đầu đổi chiều.
Những người từng công kích Giai Kỳ im lặng, rồi dần dần chuyển sang bênh vực.
“Cô gái đó đáng được trân trọng.” “Thì ra là trưởng fanclub.
Chúng ta đã hiểu lầm rồi.” “Tôi là fan của Tần Phong, và giờ tôi cũng là fan của tình yêu này.” Khi buổi họp báo kết thúc, Tần Phong rời sân khấu giữa hàng trăm ánh đèn.
Phía sau cánh gà, Giai Kỳ đứng chờ.
Cô vẫn chưa tin vào những gì mình vừa nghe.
Nước mắt hạnh phúc chảy dài tяên gò má, Giai Kỳ xúc động ôm lấy anh.
Anh bước đến, giọng nhỏ nhưng chắc: “Đừng khóc, bé con.
Giờ thì không ai có thể làm tổn thương em nữa.” Cô nhìn anh, đôi mắt ươn ướt.
“Anh biết mình vừa đánh đổi điều gì không?
Lỡ mọi người quay lưng với anh thì sao?” “Anh biết mà.
Nhưng anh chọn em, anh không muốn bỏ lỡ em, một giây phút nào nữa.” Anh khẽ mỉm cười.
“Nhưng anh chưa từng thấy mình được là chính mình đến vậy.” Giai Kỳ không kìm được, nước mắt lăn dài.
Cô khẽ nói, giọng nghẹn: “Cảm ơn anh… vì đã dám yêu em giữa hàng triệu ánh nhìn.” Tần Phong nắm tay cô, siết nhẹ.
“Sao lại không dám?
Em xứng đáng vì điều đó mà.” ...
Hai ngày sau, mạng xã hội thay đổi hoàn toàn.
Các fanpage lớn của anh đồng loạt đăng bài: “Chúng tôi từng ghen, từng tức giận.
Nhưng nghe anh kể, mới hiểu rằng Giai Kỳ chính là người xứng đáng với anh nhất.
Là người yêu thầm, là người bảo vệ, là người khiến Tần Phong trở thành ảnh đế Tần Phong như hôm nay.” Một video tổng hợp khoảnh khắc của họ ở Hòa Dã được chia sẻ hàng triệu lần.
Bình luận ngập tràn lời chúc phúc.
“Tình yêu trong mơ giữa fan và nam thần.” “Không chỉ là chuyện tình, mà là định mệnh.” “Từ ‘Thỏ con nhút nhát’ đến người bên cạnh ảnh đế, hành trình ấy đẹp hơn bất kỳ bộ phim nào.” Tối hôm đó, Giai Kỳ ngồi trong căn hộ nhỏ, mở máy tính.
Tяên màn hình, hàng ngàn tin nhắn chúc phúc hiện lên.
Một dòng nổi bật được ghim tяên đầu: “Cảm ơn vì đã yêu anh ấy thay chúng tôi, Thỏ con nhút nhát.
Chúng tôi chúc phúc cho cô.” Cô bật cười, nước mắt rơi tяên bàn phím.
Tin nhắn từ Tần Phong đến: [Xem tin chưa?] [Rồi.] [Em khóc à?] [Không.] [Nói dối.
Để anh qua nhà kiểm tra nhé.] [Không được qua...] [Anh biết ngay mà.
Cô bé khóc nhè rồi.] Tần Phong lại nhắn thêm.
[Mai anh rảnh nè.
Chúng ta đi hẹn hò thôi, anh muốn chụp vài bức cho em, để lưu vào điện thoại đó.] Cô nhìn dòng tin ấy thật lâu, rồi trả lời: [Vâng.] ...
Sáng hôm sau, thành phố bừng nắng sau nhiều ngày mưa.
Dòng sông Lưu Giang lấp lánh ánh vàng, cơn gió mang theo hương đầu hạ dịu nhẹ.
Tần Phong và Giai Kỳ đứng bên nhau, ống kính chớp một cái.
Khi