hắn: "Chuẩn bị mở cửa hàng nên khá bận, xin lỗi nhé." "Cửa hàng gì?" "Bánh ngọt." "Sao đột nhiên lại muốn kinh doanh vậy?" "Vì muốn kiếm tiền nuôi bản thân đấy, còn phải hỏi sao? Tôi làm việc tiếp đây, khi khác nói chuyện." Tần Phong khá tò mò: "Cửa hàng ở đâu? Có cần tôi giúp gì không?" "Không cần giúp, nhưng khi nào khai trương nhớ ủng hộ tôi đó." Hạ Linh gửi địa chỉ qua cho hắn xong liền quay về với công việc. Mồ hôi thấm ướt tóc mai của cô, mặt mũi nhem nhuốc, bụi bẩn thì dính đầy quần áo nhưng mà trông cô thật hạnh phúc. Cách cửa hàng không xa là một chiếc xe bốn chỗ màu đen đắt tiền, người đàn ông mặc tây trang bên trong đưa mắt quan sát cô gái, môi mỏng mím chặt lại. Anh đã dừng ở đó hơn mười lăm phút chỉ để nhìn cô. Trong xe bỗng nhiên có một giọng nói ngả ngớn vang lên: "Tôi nói có sai không nào? Cũng chẳng phải một lần mà nhiều lần! Hạ Linh là một người vợ tốt! Tôi biết cậu đang rất đau lòng và hối hận nhưng xin cậu đấy, nếu còn không di chuyển thì cảnh sát sẽ đến bắt chúng ta vì tội đậu xe trái nơi quy định cho xem.” Đang hăng say nói nhảm thì Lý Khải bị cắt lời. "Im lặng không ai nói cậu câm đâu." Trần Đình Vũ nổi giận. “Xin lỗi vì phải nói điều này, người nằng nặc muốn tìm cách ly hôn là cậu, bây giờ bày ra vẻ mặt nhớ thương vợ cũ thì có chút…” Lý Khải bị ánh mắt như dao nhọn của Trần Đình Vũ quét tới liền rùng mình im bặt. Hắn cảm giác nếu còn không biết giữ mồm giữ miệng nữa thì sẽ bị bạn tốt quăng ra khỏi xe, hoặc tệ hơn là ăn đấm. Tính tình của Trần Đình Vũ vốn dĩ cũng rất tốt, vậy mà từ sau khi ly hôn với người phụ nữ kia thì trở nên gắt gỏng thế này đây. Mãi cho đến khi Hạ Linh khóa cửa và rời khỏi căn nhà kia, Trần Đình Vũ mới chậm rì rì khởi động xe. Anh tự hỏi cô đang định đi đâu, tay đã không tự chủ được mà xoay vô lăng đuổi theo phương hướng ấy. Lý Khải phát hiện chiếc xe chạy với tốc độ rùa bò, còn chậm hơn người đi bộ bên cạnh thì nhíu mày: “Cậu mua bằng lái xe à?” Trần Đình Vũ bỗng nhiên đạp thắng rồi hạ giọng: “Xuống xe.” “Khoan khoan, tôi thừa nhận tôi có chút vui sướng khi thấy cậu bị vả mặt như vậy, không, ý tôi là… Được rồi, đừng giận, tôi im lặng, tôi sẽ im lặng, cậu muốn làm gì thì làm!” Lý Khải lập tức nghiêm túc. Trần Đình Vũ chưa từng nghĩ mình sẽ thảm hại như lúc này, anh đã biến thành một kẻ vứt bỏ mặt mũi để lén lút theo đuôi vợ cũ. Hạ Linh không hề hay biết có ai đó đang ở phía sau nhìn cô, sau khi dọn dẹp sơ qua, cô bắt đầu từ việc đi xem giấy dán tường, ghé qua cửa hàng điện tử tìm mua tủ lạnh và bếp lò, còn có rất nhiều thứ khác cần phải làm nữa. Bận rộn cũng tốt, lúc bận không có thời gian nghĩ đến những chuyện không vui. “Cô ấy một mình làm hết tất cả như vậy, tôi nhìn mà còn đau lòng...” Lý Khải chép miệng. “Đúng thật một người phụ nữ mạnh mẽ thì không cần đàn ông.” “Câm đi!” Trần Đình Vũ không muốn so đo với cái miệng tiện của tên này, anh quan sát Hạ Linh một lát thì lái xe đến công ty. Buổi chiều tan làm, Trần Đình Vũ phát hiện anh không thể không chạm mặt Hạ Linh, bởi vì con đường về nhà bắt buộc phải đi ngang qua cửa hàng kia. Có lúc anh thật sự