Chương 35
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 35 — Chương 35
muốn nhắn tin cho cô, nói một câu xin lỗi dù bọn họ đã ly hôn.
Bị chồng nghi ngờ ngoại tình mà không thể giải thích được, ắt hẳn cô cảm thấy đau khổ lắm… Trần Đình Vũ dừng xe ở chỗ cũ, hạ cửa kính xuống rồi nhìn sang bên đường.
Ngay lúc đó, một chiếc xe bảy chỗ màu đen khác cũng dừng lại bên cạnh cửa tiệm còn đang dang dở.
Nhìn thấy người đàn ông cao gầy mặc áo sơ mi trắng bước xuống và lén la lén lút chạy vào trong cửa hàng, tim Trần Đình Vũ bỗng nhiên đập thình thịch, máu trong người như đang chảy ngược.
“Tần Phong?
Là hắn?” Trần Đình Vũ nhíu chặt mày.
Hạ Linh đang dùng thước dây đo đạc mấy thứ trong phòng thì phát hiện có người tới, vừa liếc mắt cô liền giật mình: “Cậu điên rồi à?
Sao lại đến đây?” “Không sao đâu, tôi chỉ ghé qua xem một lát thôi.” Mặc dù quản lý đã kêu gào nói hắn không được làm bậy, sợ tin đồn tình ái kia một lần nữa xuất hiện nhưng hắn lại tự ý chạy qua chỗ Hạ Linh.
“Nghe nói cậu mở cửa hàng bánh ngọt nên muốn nhìn thử thôi.
Một mình có vất vả không?” “Cũng được.” Hạ Linh không ngại khổ, chỉ sợ thiếu tiền đầu tư cho cửa hàng của mình.
Cô rất tự tin vào tay nghề của bản thân!
Từ năm mười tuổi cô đã bắt đầu học làm bánh, mày mò suốt một thời gian dài đó.
Chẳng qua sau khi kết hôn thì ít khi động tới cái món này.
Tần Phong bước tới gần, một tay cầm lấy đầu thước dây rồi hỏi: “Phải đo cái gì?” “Chỗ này, tôi muốn đặt một cái tủ lạnh khoảng hai mét, bên cạnh là…” Bị khơi dậy hứng thú, Hạ Linh khí thế nói một tràng dài về ý định của bản thân.
Tần Phong đứng bên cạnh nhìn cô không chớp mắt, hắn nghe chữ được chữ mất, chỉ lo nhìn chăm chú vào nụ cười tяên môi cô.
“Gần đây có chuyện vui sao?” Hắn hỏi.
Hạ Linh khựng lại, lúc này mới hắng giọng: “Cũng khá vui.
Quên mất, cậu nên đi thôi, nếu để người khác thấy thì không hay lắm đâu.” “Hạ Linh, tại sao cậu lại từ bỏ việc làm diễn viên vậy?” Nhắc đến chuyện quá khứ, Hạ Linh đã không còn cảm giác gì: “Lúc đó đầu óc của tôi có vấn đề thôi, đừng nhắc nữa.” “Nếu cậu muốn thì tôi có thể giúp cậu trở về đường đua.” Tần Phong lấy hết dũng khí để mời cô.
“Vào chung công ty với tôi đi.” Cô gái lắc đầu từ chối: “Cách đây nửa tháng nếu cậu nói lời này tôi sẽ vui mừng chấp nhận, thậm chí sẽ rất hạnh phúc đấy.
Thế nhưng bây giờ tôi chỉ muốn yên bình thôi.” Ai mà không muốn trở thành một người nổi tiếng chứ?
Hạ Linh thấy bọn họ tỏa sáng cũng từng nảy sinh ý định làm diễn viên, sau đó lại nghĩ hay là thôi đi.
Lòng người phức tạp như vậy, giới giải trí càng loạn hơn gấp trăm ngàn lần, cô sợ trái tim đầy vết thương kia không chịu nổi kích thích.
Tần Phong còn định ở lại nói chuyện thêm với cô nhưng điện thoại trong túi rung lên, quản lý gào thét: “Cậu mà còn không ra đây nữa thì sẽ bị người ta phát hiện thật đấy, đừng làm trễ lịch trình!” “Tôi đi trước.” Tần Phong quyến luyến nói: “Khi khác sẽ quay lại thăm cậu.” Dứt lời liền chạy nhanh ra ngoài, còn không quên đưa tay kéo thấp mũ để tránh ánh mắt người khác.
Hạ Linh đứng tại chỗ nhìn theo Tần Phong đã đi xa, cách cô mấy bước chân có một người đàn ông đang đứng tựa lưng vào tường, nghe được hết thảy những lời cô nói.
Trần Đình Vũ biết chuyện vui mà Hạ Linh nói là chuyện