Chương 36
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 36 — Chương 36
ly hôn với anh, đầu óc có vấn đề là đang hối hận vì trước kia gả cho anh.
Cô tuyệt tình thật đấy, tình cảm sâu đậm mà cô dành cho anh trước kia nói cắt đứt là cắt đứt hoàn toàn.
Trần Đình Vũ siết chặt nắm tay đấm vào tường một cái rồi mới cầm điện thoại lên gọi cho trợ lý, anh nói: “Cậu điều tra tên Tần Phong kia giúp tôi, làm cẩn thận và cặn kẽ một chút.” Anh từng nghe nói có rất nhiều nam sinh từng thích chị em nhà họ Hạ nhưng không biết người đàn ông này.
Có thể là vì thời điểm đó anh chỉ quan tâm đến Hạ Liên nên mới không chú ý tới.
====================================================================== Mấy ngày sau đó, trợ lý vừa mang hồ sơ vào trong phòng làm việc liền toát mồ hôi lạnh khi nghe thấy sếp nói vào điện thoại: “Tôi bảo cậu canh chừng người ở cửa hàng giúp tôi, bây giờ cậu lại suy nghĩ cô ấy đi đâu cậu không biết cơ à?” Sếp nhà hắn mặt mày âm trầm không vui, giống như một cái máy lạnh đang tản ra nhiệt độ cực thấp vậy.
Trần Đình Vũ bực bội đập tay lên bàn, mỗi việc theo dõi Hạ Linh mà cấp dưới cũng làm chẳng xong, anh phải thuê người chuyên nghiệp hơn, không thể nhờ vả bọn họ được nữa.
“Sếp…” Trợ lý lắp bắp nói: “Tôi mang, mang tài liệu về Tần Phong tới đây ạ.” “Đặt lên bàn đi.” Mỗi ngày đều bận đến nỗi không thể ngủ được một giấc ra hồn, sức khỏe của Trần Đình Vũ kém dần theo thời gian, mặt mũi cũng bơ phờ.
“Tôi biết sếp rất yêu công việc nhưng… tôi nghĩ sếp nên nghỉ ngơi chút đi ạ.” Trợ lý không đành lòng nhìn thẳng.
Trần Đình Vũ đưa tay lên day day cái trán đau nhức, anh cũng không muốn khiến bản thân ra nông nỗi này, chỉ là lúc một mình sẽ nghĩ đến Hạ Linh… và cả Hạ Liên.
Ngày mai Hạ Liên về rồi, anh đã nhận được tin nhắn từ mẹ vợ, bà nhắc nhở anh hãy đi đón Hạ Liên.
Bọn họ biết anh và Hạ Linh ly hôn chưa nhỉ?
Chuyện này cô sẽ không nói với ai, anh cũng vậy.
Nghĩa là bà Hạ đang bảo anh một mình ra sân bay đón em vợ… Trần Đình Vũ chìm trong suy nghĩ miên man, lát sau mới rảnh rỗi mà dành ra vài phút để nhắm mắt.
Trợ lý thấy anh ngồi tựa lưng ra sau ghế và thư giãn thì lựa chọn im lặng không làm phiền, hắn sợ cứ tiếp tục như vậy thì sếp sẽ bị đột quỵ mất, nên ngủ bù mấy ngày trước mới tốt.
Trần Đình Vũ phát hiện người đàn ông vẫn luôn tìm đến chỗ Hạ Linh là một kẻ si tình, hắn ta đã thích cô ấy từ khi còn học đại học, hoặc cũng có thể trước cả lúc đó.
Cô sẽ tái hôn sao?
Cũng phải thôi, thà rằng chấp nhận người đàn ông âm thầm chờ đợi cô suốt mấy năm qua còn hơn ở cùng với anh, một tên tệ bạc chỉ biết nghĩ cho chính bản thân mình.
Trần Đình Vũ sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Anh phải thừa nhận mình có tính chiếm hữu cao và rất ích kỷ, không muốn bất kỳ ai đến gần Hạ Linh.
… Hạ Linh rời khỏi nhà vào sáng sớm để đi giao hàng.
Cửa tiệm vẫn còn chưa khai trương nhưng cô đã bắt đầu việc buôn bán qua mạng, số lượng không nhiều, vừa đủ để quảng bá cho nơi này.
Nghe nói Hạ Liên quay về nên Hạ Linh cũng đã bỏ công làm sẵn một cái bánh nhân dứa mà em gái thích, đóng gói cẩn thận để tặng con bé.
Sau khi shipper giao hàng đến nơi, bà Hạ thắc mắc hỏi: “Đây là đồ của ai vậy cậu?” “Dạ, tяên đơn hàng chỉ ghi