Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 37
TRUYỆN AUDIO

Chương 37 — Chương 37

103 chương đã có audio

quà tặng em gái nên cháu không rõ nữa, cô nhận giúp cháu nhé.” Bà Hạ nhíu mày, lập tức nói: “Không nhận, cậu mang trả giúp tôi đi.” “Cô ơi, không được đâu ạ!
Cô cứ nhận và ký tên giúp cháu rồi muốn xử lý thế nào cũng được, cháu còn nhiều việc lắm!” Chàng shipper vội vàng hô lên.
“Chậc.” Bà Hạ chỉ có thể cầm lấy cái túi quà kia, vừa đi vào nhà vừa lẩm bẩm tức giận: “Còn bày đặt quà cáp, cái loại cướp chồng của em gái này sao có thể là con của mình vậy nhỉ?” Đã bốn năm kể từ sau khi Hạ Liên đau khổ ra nước ngoài, mỗi lần nghĩ đến chuyện Hạ Linh dựa vào sự yêu mến của ông bà Trần mà ép hôn thì bà lại tức anh ách.
Hạ Linh tính tình có chút hướng nội, bình thường có tâm sự cũng không chia sẻ với cha mẹ, mà Hạ Liên thì luôn dính lấy bà để làm nũng.
Tình cảm với Hạ Linh cứ như vậy nhạt dần theo thời gian, bà ngày càng không thích con gái lớn.
Chuyện khiến bà điên tiết nhất là chuyện xảy ra vào cái ngày định mệnh đó, ông bà Trần đến bàn chuyện cưới xin với nhà họ và ngỏ ý… muốn chọn Hạ Linh.
Không lâu sau sự kiện này, Hạ Liên bỗng nhiên đòi đi du học.
Trong tiềm thức, bà Hạ cho rằng Hạ Linh cướp mất người mà Hạ Liên yêu nên bà đã cắt đứt liên lạc với cô.
Bà tùy tiện vứt túi bánh lên bàn khiến, đúng lúc đó thì chồng bà đi ra nhìn thấy.
“Cái gì vậy?” “Con gái cưng của ông, Hạ Linh ấy, nó gửi bánh cho Hạ Liên này.” “Chị em nó yêu thương nhau không tốt sao?
Bà ném mạnh vậy còn gì là bánh nữa.” Thấy chồng đi tới kiểm tra bánh bên trong, bà cười gằn: “Ừ đúng rồi, yêu thương quá, yêu thương đến nỗi giật chồng em mình.
Hạ Liên trốn ra nước ngoài mấy năm là tại cục cưng yêu dấu của ông chứ ai!” Ông Hạ nhíu mày, cảm thấy vợ mình nói chuyện vô cùng khó nghe: “Hạ Linh không phải con bà à?” “Tôi không có đứa con gái vô liêm sỉ như thế.” Cha mẹ Hạ nào hay biết Hạ Liên đã sớm đánh tiếng và từ chối Trần Đình Vũ, còn cho rằng Hạ Linh sử dụng thủ đoạn đặc biệt gì đó để cướp đoạt thứ vốn thuộc về em gái.
Bọn họ luôn thiên vị Hạ Liên nên càng tự cho là đúng, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hạ Linh.
Giữa trưa, một cô gái đeo kính râm che hết nửa khuôn mặt được hai người vệ sĩ cao to hộ tống xuất hiện trước đám đông.
Bên ngoài khu vực chờ của sân bay lập tức trở nên ồn ào, có vài người kích động hô lên: “Là cô ấy, Hạ Liên đấy!
Mau, mau chụp ảnh!” “Hạ Liên, anh yêu em!
Bảo bối của anh!
Aaa!” Người phụ nữ hơi mím môi không vui, quản lý bên cạnh nhắc nhở: “Em đừng tỏ thái độ trước mặt họ như thế, cười đi, còn nếu không cười được thì cũng phải giữ vẻ mặt bình tĩnh chút.
Cái sự thiếu chuyên nghiệp này sẽ hủy hoại sự nghiệp và tương lai của em đấy!” “Bọn họ ồn quá.” Hạ Liên nhỏ giọng xuống.
“Ai để lộ tin em về vậy chứ?
Phiền phức.” “Chắc là không cẩn thận bị lộ thôi, thế nhưng nếu có fan đến đây chờ thì sẽ tạo thêm nhiệt độ cho em mà.
Em không vui sao?” “Vui cái nỗi gì?” Hạ Liên bực bội, nghe nói mẹ đã liên lạc cho anh Vũ đến đón cô, nếu bây giờ bị đám đông chặn đường thì phải làm sao?
Hạ Liên có chút tức giận nhưng vẫn phải miễn cưỡng giữ biểu cảm mệt mỏi, không cười nổi thì giả vờ đuối sức sau chuyến bay, tránh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡