cho họ viết bài báo về thái độ của cô. Quản lý nói cô phải khiêm tốn vì hiện tại vẫn còn chưa đủ hot, nếu không, cô chẳng thèm quan tâm đám điên ở bên ngoài đâu. Hạ Liên kiểm tra điện thoại vài lần, mãi mới nghe thấy tiếng chuông. “Em đang ở đâu?” Giọng của Trần Đình Vũ trầm thấp, trước kia lúc nói chuyện với Hạ Liên sẽ rất dịu dàng, vậy mà lúc này nghe ra sự xa cách. Hạ Liên mừng rỡ nói: “Anh Vũ, anh đến rồi sao? Em sắp ra đến khu D.” Bốn năm không gặp cũng chẳng thể liên lạc cho người đàn ông này, trong lòng Hạ Liên bỗng chốc cảm thấy hồi hộp. Nghe nói anh đã tiếp nhận tập đoàn BNN của gia đình, trở thành tổng giám đốc trẻ tuổi nhất trong lịch sử của Trần gia. Hạ Liên được quản lý cùng vệ sĩ hộ tống ra khỏi khu chờ, số lượng fan hiện tại của cô nàng cũng không nhiều lắm, một lát đã tránh thoát được. Chiếc xe bốn chỗ màu đen đỗ lại bên cạnh, cửa xe hạ xuống, một khuôn mặt tuấn tú cương nghị đập vào mắt Hạ Liên. So với trước đây thì đẹp trai hơn nhiều, còn có thêm một chút hương vị đàn ông trưởng thành khiến tim người khác đập nhanh. Quản lý che miệng rồi nói: “Đây là ai vậy? Minh tinh nhà nào sao?” Hạ Liên sững người mất một lúc trước Trần Đình Vũ rồi mới cười bẽn lẽn với quản lý: “Không phải đâu, anh ấy là CEO đấy.” Nói rồi mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, quản lý thì ngồi phía sau không ngừng tò mò nhìn về phía Trần Đình Vũ. Lát sau, chị ta hỏi Hạ Liên: “Em không sợ phía báo chí chụp được ảnh em lên xe của một người đàn ông à?” “Sợ gì, anh rể của em mà!” Hạ Liên bật cười. “Ồ? Ra thế…” Quản lý cũng rất ít hỏi chuyện riêng tư của gia đình Hạ Liên, biết đây là anh rể của cô liền an lòng. Trần Đình Vũ khác trước thật đấy, vốn Hạ Liên còn nghĩ sau khi gặp lại họ sẽ có nhiều chuyện để nói nhưng rốt cuộc thì họ im lặng cho đến khi về tận nhà. Trần Đình Vũ lạnh lùng lên tiếng: “Tới rồi.” “Anh, anh không có gì muốn nói với em sao ạ?” Hạ Liên nắm lấy dây đeo an toàn, vẫn ngồi im không có ý định xuống xe. “Chào mừng em trở lại.” Trần Đình Vũ thật sự không có tâm trạng để ôn lại chuyện xưa với Hạ Liên. Khoảnh khắc Hạ Linh rời khỏi thế giới của anh thì anh đã biết mình muốn gì, cần gì rồi. Khuôn mặt Hạ Liên trang điểm kỹ càng và có chút đậm, nhìn vào nó khiến anh không tự chủ được mà so sánh với Hạ Linh. “Tâm trạng anh không tốt ạ?” Hạ Liên dè dặt hỏi. “Ừm, em xuống trước đi, gần đây anh khá bận nên phải trở lại công ty sớm chút.” “Vậy à? Anh bận thì tiếc quá, em còn định hẹn anh đến nhà em ăn một bữa cơm đây. Chị Linh cũng nói sẽ qua thăm em mà không thấy nhắc gì về anh, ra là do anh còn việc phải làm.” Hạ Liên xấu hổ gãi gãi má, suýt chút quên mất đây là anh rể của mình. Trần Đình Vũ hơi nhíu mày, bàn tay đang nắm vô lăng siết chặt lại: “Hạ Linh nói muốn về nhà ăn cơm với em à?” “Vâng.” Trong lòng anh dậy sóng, đây là cơ hội để gặp lại cô một cách công khai. “Nếu vậy buổi tối anh sẽ sắp xếp rồi đến tham gia.” Dứt lời, anh ấn chốt mở khóa cửa cho Hạ Liên. Cô nàng cũng hơi thấm mệt vì ngồi máy bay lâu, tuy hơi tiếc vì còn chưa nói được với anh bao nhiêu câu nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe. Quản lý