Chương 39
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 39 — Chương 39
mang đồ đạc của Hạ Liên vào nhà xong thì rời đi, cô nàng vui vẻ nhảy chân sáo vào trong.
Nhìn thấy con gái đã lâu chưa gặp, bà Hạ mừng rỡ: “Con gái cưng của mẹ về rồi!” “Ba, mẹ!” Hạ Liên xông vào lòng hai người, giọng nũng nịu: “Con nhớ ba mẹ quá đi mất!” “Ngoan, tối nay mẹ sẽ làm mấy món con thích nhé?
Vào đây, để mẹ xem có tăng cân không nào!” Hai mẹ con líu ríu đi vào trong, ông Hạ kéo vali giúp con gái mà không khỏi nhớ tới Hạ Linh.
Ông thật sự muốn biết con gái lớn sống thế nào, kết hôn hai năm mà sao chưa nghe thấy tin vui nữa.
Chẳng qua vợ ông kiên quyết muốn cắt đứt với con bé nên ông rất ngại hỏi thăm con bé.
Hạ Liên vào nhà nằm bẹp tяên sofa rồi nói: “Mệt muốn chết, mẹ ơi, hôm nay chị và anh rể sẽ về ăn cơm đấy ạ, mẹ nhớ chuẩn bị nhiều đồ ăn chút nha!” “Con nói gì?” Sắc mặt bà Hạ lập tức thay đổi, từ tươi rói rạng rỡ sang u ám.
“Sao nó lại về đây?” Hạ Liên chớp chớp mắt đầy ngây thơ: “Con trở lại nên chị ấy muốn ghé thăm con ạ.” “Ai chào đón nó chứ?
Kết hôn xong chỉ biết tới chồng và gia đình chồng, chẳng bao giờ vác cái xác về nhà này.
Con gái gả ra ngoài xong là như đống rác đổ đi!” “Bà có thể ăn nói dễ nghe hơn chút không?” Ông Hạ không chịu được.
Trước sự cáu gắt của mẹ, Hạ Liên chỉ cười cười: “Chị làm gì mà mẹ giận dữ vậy ạ?
Chẳng trách lần nào gọi điện thoại cho con mẹ cũng tránh nhắc đến chị.” “Nó xứng để con gọi một tiếng chị hả?” “Chuyện qua lâu rồi bà quên luôn đi, nhắc làm gì để bực mình vậy?
Tối nay nó và con rể qua ăn cơm thì nấu nhiều hơn hai phần là xong, dù bà giận thế nào thì nó cũng là con gái bà đấy!
Bà định không bao giờ nhìn mặt nó nữa chắc?” Nhìn chồng chau mày tức giạn, bà Hạ cũng thấy mình lỡ lời, bà hừ hừ hai tiếng rồi nói: “Biết rồi.” Bữa cơm này định trước sẽ không yên ổn, nếu không phải em gái gọi điện thoại năn nỉ thì Hạ Linh cũng chẳng muốn tham dự.
Bởi vì, cô vẫn luôn nhớ tới ánh mắt ghét bỏ của mẹ vào ngày cô bước vào lễ đường.
Không còn gì đau hơn việc cùng là con gái của bà nhưng bị đối xử như người xa lạ, cô biết bà hiểu lầm mình nhưng chẳng thể giải thích nổi, nói ra thì sao chứ?
Chưa chắc bà đã tin tưởng cô… Từ nhỏ đã thế, mấy lần Hạ Liên làm vỡ đồ đều đổ cho Hạ Linh, sau đó mẹ không hỏi liền mắng cô: “Con làm chị kiểu gì vậy hả?
Không làm gương cho em thì thôi còn phá phách!” Nếu giữa đêm có người ăn vụng, bà sẽ nhìn về phía Hạ Linh đầu tiên.
Nếu cùng một món đồ chơi mà cả hai đứa đều thích, Hạ Linh sẽ không có phần.
Nếu em gái bị ngã, nếu em gái sai, không cần biết lý do tại sao, Hạ Linh sẽ phải chịu trách nhiệm.
Đôi lúc cô tự hỏi tại sao làm chị phải gánh vác tất cả sai lầm của em gái, cũng từng ôm oán hận với em mình.
Thế nhưng càng lớn cô càng hiểu ra một điều, cô không được yêu thích là do mẹ và cô không hợp nhau, chẳng liên quan gì tới Hạ Liên hết.
Buổi tối, Hạ Linh mang theo tâm trạng phức tạp trở về ngôi nhà mà cô từng sống suốt hai mươi năm.
Nhìn thấy bên trong sáng đèn, còn có tiếng cười nói rộn ràng truyền ra, trái tim cô như bị ghim mấy nhát dao, đau đớn không thở nổi.