Chương 41
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 41 — Chương 41
đó về vậy thì sau này ai dám mời cô?” Đúng lúc Hạ Linh sắp buông đũa xuống rời đi, một bóng người nghiêng tới trước mặt cô.
Trần Đình Vũ gắp con tôm kia về chén của mình rồi chậm rãi nói: “Hạ Linh không thể ăn tôm.
Mấy hôm nay cô ấy cũng bị nhạt miệng nên kén ăn, mẹ đừng nói nặng lời.” Hạ Linh ngồi ngay bên cạnh anh, nghe được những lời này mà khẽ nhếch môi tự giễu.
Người đàn ông từng mua cơm hải sản đến bệnh viện cho cô lại đang thể hiện rằng anh rất hiểu, rất quan tâm đến cô đấy à?
Ai cần anh giải vây cho cô chứ?
Còn làm như bọn họ vẫn là vợ chồng hạnh phúc?
“Con no rồi.” Hạ Linh buông đũa, thong thả nhìn Hạ Liên một cái: “Hôm nào rảnh rỗi có thể gọi điện thoại cho chị, chị về trước đây.” Dứt lời liền đẩy ghế rồi đứng dậy, nếu họ đã không chào đón thì cần gì ở lại bôi tro trát trấu vào mặt chứ?
Ban đầu cô còn nghĩ mối quan hệ của hai chị em cũng không đến nỗi nào, còn tự tay chuẩn bị bánh kem mà Hạ Liên thích ăn nhất để gửi qua.
Kết quả thì sao?
Hạ Liên không biết cô bị dị ứng với hải sản, người duy nhất biết điều đó lại là chồng cũ của cô, người từng tổn thương cô.
Buồn cười thật!
Cô có mặt ở đây hay không đều chẳng quan trọng, không ai trong bốn người họ thật sự để tâm đâu!
“Hạ Linh!” Ông Hạ gọi với theo.
Hạ Liên cũng giật mình hô lên: “Chị, sao chị lại giận vậy ạ?
Có phải em làm sai gì rồi không?
Em xin lỗi!” Bàn tay đang chạm vào nắm cửa siết chặt lại, Hạ Linh quay đầu nhìn em gái với khuôn mặt giống mình như đúc mà cảm thán, trong đôi mắt của em ấy đã không còn sự ngây thơ của bốn năm trước.
Hoặc là nói, từ đầu nó đã như vậy, chẳng qua cô mới là kẻ ngây thơ nên không phát hiện ra.
Hạ Linh kéo cửa, lạnh nhạt nói: “Chị nghĩ lại rồi, hay là sau này em đừng liên lạc cho chị nữa thì tốt hơn.” Cứ xem như cô không tồn tại trong thế giới của bọn họ đi, cô cũng sẽ học cách độc lập.
Người thân?
Đây mà là người thân, là gia đình sao?
Phản ứng của Hạ Linh hoàn toàn chọc giận mẹ cô, bà đập bàn đứng dậy, quát: “Mày nói chuyện với em mày vậy à?
Nó xin lỗi mày rồi còn trách nó!
Nó mà không gọi điện thoại cho mày thì tao cũng không muốn cho mày vào nhà đâu!” Lần này Hạ Linh chẳng những không tức giận còn bật cười: “Vậy con nên cảm ơn Hạ Liên vì đã mời con đến đây cho mẹ chì chiết, sỉ nhục phải không?
Làm cha làm mẹ mà không biết con mình bị dị ứng với hải sản, đúng là cha mẹ tốt nhất thế gian mà.” Bốn người, tám con mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Linh.
Những lời cô nói trực tiếp đả kích bọn họ, ngoại trừ Trần Đình Vũ thì ai cũng đều rất sốc.
Hóa ra “không thể ăn tôm” mà Trần Đình Vũ nói ban nãy là “dị ứng”.
Hạ Liên mím môi, vành mắt ngấn nước, vội vàng nói: “Em xin lỗi, em đi lâu quá nên quên mất!
Chị đừng giận mà, nếu vì chuyện em gắp tôm cho chị mà chị giận và nói những lời như vậy với cha mẹ thì không nên đâu ạ!” Trước đây sao Hạ Linh không biết em gái mình tâm cơ và giỏi dẫn dắt tâm lý người khác như vậy nhỉ?
Tuy rằng đang nhận lỗi nhưng lại ngầm mắng cô vì một chuyện nhỏ không đáng mà so đo với gia đình, hai câu đơn giản thôi cũng có thể biến cô thành người vừa nhỏ