Chương 42
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 42 — Chương 42
mọn vừa vô lễ.
Từ đầu đến cuối Trần Đình Vũ đều đang nhíu mày.
Hạ Linh mở to mắt nhìn em gái: “Em có tài năng thiên bẩm đó, em biết không?” “A?
Sao ạ?” Hạ Liên không hiểu cô đang ám chỉ điều gì.
Hạ Linh nhếch lông mày nói: “Đúng là diễn viên trời sinh.” Bà Hạ lúc này đã giận đến đỏ cả mặt, bữa cơm mà bà dày công chuẩn bị đột nhiên bị phá hỏng, không khí gia đình căng thẳng cực độ.
Tất cả đều vì sự xuất hiện của Hạ Linh mà ra!
Hạ Liên ở bên cạnh lặng lẽ rơi nước mắt như chịu oan ức làm bà rất khó chịu nói: “Em mày đi nước ngoài bốn năm, bao nhiêu là việc quấn thân thì làm sao có thể nhớ được mày dị ứng với cái gì?
Còn bình thường mày chưa bao giờ nói cho tao biết, tao chỉ nghĩ mày không thích ăn hải sản thôi.” Cả người Hạ Linh tản ra hơi thở lạnh lẽo, giờ phút này cô thật sự đã không còn chút hy vọng gì vào hai chữ “người thân” nữa.
Cô xót xa nghĩ, bà ấy không xứng làm mẹ nhưng vẫn là người sinh ra cô, không nên tranh luận với bà làm gì.
“Mẹ, nếu có thể lựa chọn thì lúc trước mẹ có sinh con ra không?” Hạ Linh bỗng nhiên hỏi.
Trần Đình Vũ cảm thấy ánh mắt lúc bấy giờ của cô có chút quen thuộc, chính là vào cái ngày mà anh suýt chút cưỡng ép cô, đôi mắt kia cũng trống rỗng và tuyệt vọng như vậy.
Trong cơn tức giận, bà Hạ quát: “Biết trước thế này thì tao sinh mày ra làm gì?
Có Hạ Liên là đủ rồi!” Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Hạ Linh, nhìn cô im lặng xoay lưng về phía họ rồi chậm rãi rời đi, trái tim Trần Đình Vũ thắt lại.
Anh nín thở, cứ đứng thừ người một lúc lâu mới kịp phản ứng lại, cầm lấy áo khoác ở tяên ghế, không để ý đến tiếng gọi của Hạ Liên mà xông ra ngoài.
“Hạ Linh!” Trần Đình Vũ chạy ra đến đường liền lớn tiếng gọi tên cô, thế nhưng cô không hề có chút phản ứng nào giống như không nghe thấy, cứ đi thẳng về phía trước.
Sải bước đuổi theo, Trần Đình Vũ túm lấy cánh tay của Hạ Linh.
Khoảnh khắc cô quay đầu nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng, cả người anh sững lại.
Hai người đứng bên đường, ánh đèn mờ ảo chiếu xuống hắt bóng của họ lên bức tường bên cạnh, người đàn ông bỗng nhiên vươn tay ra ôm lấy cô.
Hạ Linh đờ đẫn như kẻ mất hồn mặc kệ cho anh ôm, Trần Đình Vũ dùng sức siết lấy cô, rất sợ cô sẽ đưa tay đẩy anh ra.
Giờ phút này anh cảm thấy trong lòng vô cùng bức bối khó chịu, có lẽ cô còn đau khổ hơn anh rất nhiều, rất nhiều.
Trần Đình Vũ muốn an ủi người con gái này mà không biết nên nói gì, chỉ có thể ôm cô thật chặt.
Đôi lúc Hạ Linh tự hỏi tại sao ông trời đối xử với cô bất công như vậy, cô sinh ra để làm gì?
Cô sống để làm gì?
Hạ Linh ngửi được mùi hương quen thuộc tяên người Trần Đình Vũ mà vành mắt ngấn nước, thật trớ trêu, bây giờ người quan tâm cô lại là anh.
Bàn tay Hạ Linh không còn sức, cô nhẹ nhàng đẩy Trần Đình Vũ ra rồi nói: “Đừng chạm vào tôi.” Trần Đình Vũ một lần nữa kéo lấy tay cô: “Tôi đưa em về.” Người ta nói theo tình tình chạy, chạy tình tình theo quả thật không sai vào đâu được.
Cô nâng mắt nhìn anh, hỏi: “Tại sao lại đi theo tôi?” Trần Đình Vũ không trả lời vì chính anh cũng không biết, đó hoàn toàn là hành động dựa tяên bản năng.
Nhìn thấy cô