Chương 43
TRUYỆN AUDIO
213 chương đã có audio
Chương 43 — Chương 43
bị gia đình ức hiếp và ghẻ lạnh, trái tim anh nhói lên từng đợt.
Lý Khải bảo anh hãy dùng tâm cảm nhận, hãy nhìn thật kỹ Hạ Linh một lần.
Lúc đó anh còn chưa hiểu, mãi đến khi ly hôn, anh ở bên ngoài lén lút quan sát cô thì mới thấy rõ lòng mình.
Anh cố chấp nắm lấy bàn tay mềm mại có hơi lạnh của Hạ Linh: “Tôi đưa em về.” Mùa thu sắp đến, từng đợt gió đêm quét tới chạm vào da t̸h̵ιt̸ hai người.
Hạ Linh không mang theo ác khoác nên hơi rùng mình, Trần Đình Vũ thấy vậy lập tức muốn cởi áo đưa cho cô.
Thế nhưng, Hạ Linh lại nhếch môi cười rồi nói: “Anh đang diễn vai một người chồng tốt thâm tình đấy à?
Chúng ta ly hôn rồi, anh quên sao?” Hạ Linh dùng sức gỡ bàn tay đang nắm chặt lấy cô ra.
“Ly hôn rồi thì tôi không thể đưa em về à?” Trần Đình Vũ mặt dày nói.
“Chẳng ai cấm anh làm việc đó cả, nhưng anh phải hỏi xem tôi có nguyện ý đi cùng anh không, tôi sẽ trả lời thẳng, tôi không thích ở cùng anh chút nào.
Nếu biết hôm nay anh cũng tới thì tôi đã sớm ở nhà rồi.” Ban đầu Hạ Liên gọi điện thoại nói với cô là mở tiệc chào mừng, mong cô bỏ chút thời gian ra về thăm gia đình nên cô không ngờ sẽ gặp Trần Đình Vũ.
Những lời ấy chẳng khác gì cái tát thật đau vào mặt của Trần Đình Vũ, anh sa sầm sắc mặt: “Trước kia em không như vậy.” “Trước kia tôi thế nào?” Hạ Linh nhàn nhạt nói: “Xun xoe vẫy đuôi theo anh, anh nói một là một, hai là hai phải không?
Đình Vũ, sức chịu đựng của con người có giới hạn.” Ngón tay cô di chuyển lên trước ngực rồi nhẹ nhàng chỉ vào trái tim mình: “Thứ này nói với tôi rằng hãy tránh xa anh một chút, bởi vì mỗi lần nhìn thấy anh nó sẽ đau, sẽ nhớ đến những ngày không vui trước kia đấy.
Hành động của anh trông rất buồn cười, anh biết không?
Hạ Liên, người yêu dấu của anh về rồi, anh nên dành thời gian cho cô ấy chứ?” Mỗi một lời Hạ Linh nói đều mang theo dao nhọn, cắt từng nhát một tяên thân thể của Trần Đình Vũ.
Anh đứng tại chỗ, bàn tay đang giơ lên chậm rãi buông thõng bên người.
Hạ Linh trèo lên taxi đi mất, chỉ để lại mình Trần Đình Vũ đứng trong gió lạnh.
Đêm đó, Trần Đình Vũ lại tìm đến chỗ Lý Khải.
Người đàn ông cúi đầu uống rượu, muốn mượn cồn xua tan sự bức bối trong người nhưng càng uống càng thấy đau lòng hơn.
“Nói yêu tôi mà từ bỏ dứt khoát, quả quyết như vậy, cậu suy nghĩ xem cô ấy thật sự yêu tôi sao?” Lý Khải bỗng nhớ đến cách đây một tháng ai đó còn tìm đủ mọi cách để vợ bỏ mình, bây giờ thì bày ra dáng vẻ thất tình quỵ lụy, hắn thở dài một hơi.
Điện thoại tяên bàn rung lên từng đợt, Lý Khải vỗ vỗ vai Trần Đình Vũ: “Ai gọi cậu kìa.” Hai mắt Trần Đình Vũ híp lại, đưa mặt lại gần màn hình, nhìn thấy số của bà Hạ thì nhíu mày: “Mẹ vợ.” “Ý cậu là vợ cũ?” “Tôi đến tìm cậu tâm sự, không phải để cậu xát muối vào vết thương của tôi.” Trần Đình Vũ cảm thấy nên chấm dứt tình bạn với cái tên khốn này!
Lý Khải khoanh tay trước ngực, bộ dạng thèm đánh: “Rốt cuộc cậu yêu ai hả?
Nói rõ cho tôi!
Lúc kết hôn với cô chị thì nhớ cô em, lúc cô em quay về thì muốn ở cùng cô chị là sao?
Cậu nghĩ chuyện này là trò đùa chắc?” Tình cảm không phải thứ dễ đoán, Trần Đình Vũ cũng chẳng