Chương 44
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 44 — Chương 44
rõ từ lúc nào mà hình ảnh của Hạ Liên dần dần phai mờ, mỗi lần ở một mình anh đều nhớ đến người vợ dịu dàng luôn quan tâm săn sóc anh… “Trước kia tôi yêu Hạ Liên, còn bây giờ…” “Bây giờ muốn theo đuổi Hạ Linh chứ gì?” Lý Khải thẳng thừng nói: “Lời thật thì mất lòng, cậu nằm mơ đi.” Theo đuổi một người bình thường vốn đã chẳng dễ dàng gì, muốn theo đuổi người từng bị tổn thương trong tình yêu càng khó hơn gấp nhiều lần.
Mà Trần Đình Vũ lại chính là kẻ gây ra tất cả đau khổ cho Hạ Linh, vậy thì có thể nói cơ hội của anh cực kỳ thấp.
Trần Đình Vũ biết điều đó, anh không mong cô ngay lập tức tha thứ cho mình, chỉ hy vọng lúc gặp mặt đừng tỏ ra không quen biết anh.
Trở về nhà với cơ thể bốc mùi rượu nồng nặc, Trần Đình Vũ đưa tay mò mẫm tяên tường, cố gắng bật đèn lên.
Khi ánh sáng tràn ngập phòng khách, Trần Đình Vũ còn tưởng rằng có thể nhìn thấy Hạ Linh vẫn còn ở đó chờ anh.
Những ngày anh cùng đối tác uống đến say mèm, cô sẽ ngồi đợi anh trở về, sẽ tiến đến hỏi han, lo lắng, đỡ anh vào nhà.
Cô sẽ pha nước giải rượu và chuẩn bị thuốc để anh có thể dễ chịu hơn.
Căn nhà trống vắng và lạnh ngắt vì thiếu hơi người.
Trần Đình Vũ đứng im một lúc lâu rồi tiến tới chỗ sofa và nằm xuống, một tay đưa lên che mắt lại, giờ phút này chỉ có thể tự mình gặm nhấm nỗi cô đơn.
… Hạ gia, một trận tranh cãi gay gắt đã diễn ra giữa hai người lớn trong nhà.
Ông Hạ tức giận đến nỗi run lên, giọng khàn khàn quát: “Con bé nói có sai không hả?
Tôi và bà, cả Hạ Liên đều không nhớ nó bị dị ứng với hải sản, còn gắp tôm cho nó, bà muốn nó ăn rồi ngất ra đó mới vừa lòng hay sao?” “Ba, con xin lỗi, tất cả đều là lỗi của con mà!
Ba đừng nói vậy với mẹ!” Hạ Liên cuống quýt đứng giữa can ngăn, hai mắt ngân ngấn nước đáng thương.
Bà Hạ không chịu thua, tức giận nói: “Nó bị câm hả?
Dị ứng thì mở miệng nói dị ứng, không nói thì thôi còn làm Hạ Liên uất ức đến mức khóc, rồi còn hỗn với tôi nữa!
Ông xem nó trở về là gia đình lộn xộn ngay, cứ để nó chết ở xó xỉnh nào đó đi thôi!” Còn chưa cảm thấy đủ, bà mở tủ lạnh lấy cái bánh mà Hạ Linh tặng vứt thẳng ra cửa, không hề lưu tình chút nào.
“Bánh với chả trái, ông cũng cút đi với nó là vừa!” Thấy vợ mình đay nghiến con gái ruột như vậy, trong lòng ông Hạ thất vọng cùng cực.
Ông đi thẳng ra ngoài, chạy tới công viên ngồi và đội sương nguyên cả đêm.
Đốt điếu thuốc ngậm vào miệng, ông Hạ khẽ rít một hơi, nhớ lại cảnh ban nãy mà không khỏi chạnh lòng.
Những chuyện xảy ra sau khi Hạ Linh rời đi cô đều không hay biết, cũng không muốn quan tâm nữa.
Cô đã chuẩn bị xong hết tất cả mọi thứ, bởi vì tiệm cũng không quá lớn nên một mình cô có thể tham được.
Hạ Linh thậm chí còn tưởng tượng đến cảnh cả ngày không có khách hàng, cũng tính sẽ thua lỗ trong mấy tháng đầu tiên.
Hai ngày sau đó, cửa hàng bánh ngọt Linh Linh chính thức mở bán.
Trước cửa treo băng rôn khuyến mãi và dựng một lẵng hoa hồng đỏ xinh đẹp, vị khách đầu tiên xuất hiện vào chín giờ sáng, một vị khách mà cô không hề muốn chào đón.
“Chị, em có chuyện muốn nói với chị!” Hạ Liên mặc váy dài thướt tha đi tới trước cửa hàng.