Chương 45
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 45 — Chương 45
“Vào trong đi.” Hạ Linh không thể để một minh tinh đang tяên đà nổi tiếng đứng trước cửa hàng của cô được, hơn nữa, phải nghe xem em gái định nói gì với cô.
Đẩy cửa tiến vào, Hạ Liên phát hiện tổng thể cửa hàng trông rất tươi sáng và ngọt ngào, hai bên trái phải đều bày tủ kính trong suốt, có rất nhiều bánh với hình thù trang trí xinh xắn, đáng yêu.
Hạ Liên vừa quan sát vừa nói: “Đầu tiên là chúc mừng chị mở cửa hàng, thứ hai là…” Cô nàng thành khẩn nói: “Em muốn xin lỗi vì chuyện hai hôm trước.” “Ồ, được thôi.
Em nói xong chưa?” Hạ Linh mỉm cười nhìn em gái.
“Vâng?” “Nói xong rồi thì có thể đi, hôm nay chị phải mở cửa đón khách, không có thời gian tâm sự chuyện xưa.” Hạ Liên đâu ngờ được sẽ bị đuổi thẳng thế này, cách đây mấy ngày tình cảm giữa hai người họ vẫn còn khá tốt mà nhỉ?
Cô nàng xoắn xuýt cúi đầu: “Chị vẫn còn giận em sao ạ?” “Không giận, không có khúc mắc gì cả, chị chỉ muốn yên tĩnh làm ăn, em có thể về được không?” Cô làm gì có thời gian mà rước bực vào người, giận ư?
Không đáng chút nào cả.
Hạ Liên nghe xong vẫn không chịu đi, còn nhiệt tình bám lấy cánh tay của chị mình: “Em muốn mua bánh kem vị dứa, chị đuổi em là đang đuổi khách đó.” “Chị gửi bánh qua chỗ em rồi mà vẫn còn muốn mua làm gì?
A, có phải đã bị mẹ vứt đi không?” Hạ Linh cười gằn.
Trong một giây, vẻ giật mình tяên mặt Hạ Liên lọt vào mắt Hạ Linh.
Vậy ra cô đoán đúng, với tính cách của mẹ thì bà rất có thể sẽ làm vậy.
Hạ Liên rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên, cô nàng đổi sang chủ đề khác: “Anh Vũ không đến sao ạ?” Ban đầu Hạ Linh vẫn còn cảm thấy có gì đó là lạ, em gái “tốt” sao bỗng nhiên chạy đến đây chúc mừng cô rồi xin lỗi, từ đầu đến cuối vẫn không chịu rời đi, giờ thì rõ rồi.
Cô nàng đến tìm Trần Đình Vũ!
Hạ Linh không khỏi tò mò: “Liên này, lúc Trần Đình Vũ ngỏ lời với em, tại sao em lại từ chối?” “A, chuyện qua lâu rồi mà, lúc đó em chỉ không muốn lấy chồng sớm thôi!” Diễn viên nếu có bạn trai, bạn gái thôi đã khó mà tiến bước rồi, nói gì chuyện lấy chồng quá sớm, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp.
Khi ấy Hạ Liên cứ nghĩ bản thân còn trẻ, còn muốn chơi thêm vài năm, cho rằng Trần Đình Vũ sẽ chờ mình.
Ai biết, ông nội của Trần Đình Vũ bệnh nặng, thế là anh vội vàng kết hôn với Hạ Linh cho ông vui lòng.
Hạ Liên siết chặt tay thành nắm đấm, miệng thì mỉm cười: “Anh Vũ là anh rể của em mà!
Sao chị lại hỏi kỳ vậy?
Chẳng lẽ chị vẫn còn lo lắng vì lúc đó anh ấy yêu em sao?
Em sẽ không giành với chị đâu!” Xem cái miệng của cô ta kìa, Hạ Linh nghe mà buồn cười.
Nói như thể đang bố thí Trần Đình Vũ cho cô ấy nhỉ?
Hạ Linh kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân rồi đặt hai tay lên đùi, thoải mái nói: “Chị và anh Vũ “của em” đã ly hôn, nếu muốn tìm người thì đi nơi khác đi, anh ta sẽ không…” Cô còn chưa dứt lời thì ở phía xa, một chiếc xe bốn chỗ màu đen đã dừng lại, chỉ vừa liếc mắt cô đã biết chủ nhân của nó là ai.
====================================================================== Người đàn ông mặc tây trang lịch lãm, đôi chân thon dài sải bước tới đâu thì người xung quanh ngước mắt nhìn đến đó.
Anh giống như một người mẫu đang đi tяên sàn diễn, dù mặt chỉ có một