Chương 46
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 46 — Chương 46
biểu cảm lạnh lùng duy nhất nhưng đôi mắt lại sâu thẳm kia như hút mất hồn người khác.
Hạ Linh từng bởi vì ánh nhìn ấy của anh mà biến mình thành một người phụ nữ lụy tình, suốt bao nhiêu năm mới dứt ra được.
Trần Đình Vũ dừng lại cách Hạ Linh vài bước chân, chỉ nghe cô nhàn nhạt hỏi: “Không biết ngài cần gì?” Cô gọi anh là “ngài” bằng giọng điệu xa cách và có vẻ không mấy hoan nghênh anh.
Trần Đình Vũ biết trước cô sẽ phản ứng như vậy nên đã chuẩn bị tâm lý, tuy rằng không thoải mái, vẫn rất bình tĩnh mà nói: “Hạ Linh, chúc mừng em trở thành bà chủ.” Nghe mà không nhịn nổi cười, Hạ Linh khoanh tay đứng đối diện anh, giọng bỡn cợt: “Xem anh kìa, chúng ta thân quen lắm sao?” Đôi mắt phượng hơi nheo lại nhìn cô, Trần Đình Vũ không nói gì mà đưa tay sang bên cạnh.
Một bó hoa hồng đỏ thắm rực rỡ với kích cỡ kinh người thình lình xuất hiện, trợ lý dùng hai tay dâng đồ tới rồi nói: “Sếp, hoa của anh.” Trần Đình Vũ cầm lấy rồi bước tới một bước, Hạ Linh nhếch lông mày nhìn thẳng vào mắt anh, muốn xem anh bày trò gì.
Khoảnh khắc Trần Đình Vũ đưa bó hoa kia về phía Hạ Linh, Hạ Liên ở bên cạnh bỗng chen vào, ôm chầm lấy món quà mà anh chuẩn bị vào lòng rồi nói: “Em còn tưởng anh không đến chứ!
Chị nói anh và chị đã ly hôn em còn không tin, hai người tình cảm thế này kia mà!” Trần Đình Vũ không kịp phản ứng, anh vươn tay ra theo bản năng muốn giữ bó hoa lại nhưng Hạ Liên đã nhanh hơn một bước ôm nó vào trong ngực.
Chân mày của anh nhíu chặt, tяên mặt lộ rõ sự không vui.
Thứ này anh mang tới tặng Hạ Linh, không phải để cho Hạ Liên.
Trong mắt người ngoài thì bọn họ giống như cố tình tới đây show ân ái, phá bĩnh Hạ Linh vậy.
Ngày đầu tiên mở cửa đã gặp đúng hai người mà cô không muốn gặp nhất, cô có xúc động muốn đuổi hết họ ra ngoài.
Hít sâu một hơi, Hạ Linh dằn xuống cơn giận, nói: “Hai người đang cản trở việc làm ăn của tôi, xin mời rời khỏi đây cho.” Trần Đình Vũ thấy cô xoay mặt sang chỗ khác liền gấp rút giật lấy hoa tяên tay Hạ Liên, cô nàng sững sờ: “Sao vậy?
Em cầm giúp chị không được sao?” “Nếu đã biết thứ này anh muốn dùng làm quà cho chị của em thì đừng động vào.” Trần Đình Vũ liếc mắt cảnh cáo.
Đây là khuôn mặt của người phụ nữ anh từng yêu, thế nhưng đôi mắt tinh ranh chứa đựng một chút tính toán kia làm anh thấy không thoải mái chút nào.
Anh giành lại món quà của mình rồi mang tới chỗ Hạ Linh, một lần nữa vươn tay ra: “Chúc mừng em.” Phịch.
Hạ Linh hất tay, bó hoa hồng được gói cẩn thận của Trần Đình Vũ bị cô ném xuống đất.
Cô chỉ tay ra cửa, không giận mà uy: “Mời hai người ra ngoài!
Tôi không muốn nói tới lần thứ ba đâu!” “Anh chỉ muốn chúc mừng em.” Trần Đình Vũ đứng im không nhúc nhích, nắm tay siết chặt thành đấm.
Hạ Liên thì vừa xấu hổ vừa nhục nhã, biểu cảm vặn vẹo.
Không khí giữa cả ba bỗng chốc rơi vào trạng thái căng thẳng, cảm giác nặng nề đè lên vai Trần Đình Vũ.
Anh thật sự đáng ghét đến mức này sao?
“Anh không đi chứ gì?
Được, vậy tôi đi cho anh vừa lòng.” Hạ Linh mất kiên nhẫn đi về phía cửa.
“Không cần đâu, anh sẽ đi ngay.” Trần Đình Vũ lên tiếng rồi ngồi xổm xuống nhặt bó hoa lên, anh nhìn những cánh hoa rơi rụng dưới đất bị gót