giày của Hạ Linh giẫm lên mà trái tim cũng có cảm giác như bị cô chà đạp. Trước khi đến đây anh từng hỏi Lý Khải phải làm thế nào mới tốt, hắn bảo rằng theo đuổi lại từ đầu, tuy rằng khả năng thành công thấp nhưng chỉ còn một cách duy nhất ấy thôi. Trần Đình Vũ chưa từng mua hoa cho bất kỳ người phụ nữ nào, kể cả những năm mập mờ với Hạ Liên thì anh cũng chỉ đưa cô nàng đi ăn, đi mua quần áo. Hoa hồng là một thứ tượng trưng cho tình yêu, tượng trưng cho câu nói “anh yêu em”, cô phản ứng thế này giống như muốn vạch rõ ranh giới giữa họ. “Nếu chị đã nói vậy thì em về trước, xin lỗi, em không nên làm chị thấy phiền lòng. Là lỗi của em!” Hạ Liên cắn cắn môi. Người khác nhìn thấy cảnh này chắc sẽ nghĩ Hạ Linh đang ức hiếp em gái, nếu chẳng làm gì mà cũng phải cõng nồi, vậy cô cứ ức hiếp luôn thôi. Nghĩ thế, Hạ Linh phẩy phẩy tay: “Biết tôi thấy phiền thì lần sau đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa, được không? Cảm ơn cô nhiều.” Ngay cả xưng hô cũng thay đổi, cho thấy rằng Hạ Linh đã triệt để mất đi sự nhẫn nại. Trần Đình Vũ biết điều hơn Hạ Liên một chút, nhặt xong mấy cánh hoa dưới sàn thì chậm rãi đi ra ngoài, lúc bước ngang qua tủ kính, anh hơi dừng chân nhìn những cái bánh bên trong. Phong cách trang trí đơn giản nhưng lại rất đáng yêu, cách phối màu tươi sáng, làm anh thấy vô cùng quen thuộc. Trần Đình Vũ nhíu mày, bỗng nhiên lên tiếng: “Hạ Liên, em đi cùng anh một lát.” “A? Vâng!” Hạ Liên hơi giật mình, sau đó mới vui vẻ chạy theo Trần Đình Vũ ra khỏi cửa hàng. Hai người dừng chân bên cạnh chiếc xe ô tô của Trần Đình Vũ, anh kéo tay áo lên, nhìn đồng hồ rồi nói: “Anh không có nhiều thời gian nên sẽ hỏi nhanh thôi, em còn nhớ sinh nhật năm đó đã từng làm bánh kem cho anh không?” Câu hỏi bất ngờ này làm Hạ Liên đần mặt một lúc lâu, cô nàng nhíu mày cố nhớ lại hết thảy, có chút run rẩy hỏi: “Năm đó? Ý anh là…” “Năm anh hai mươi tuổi.” Trần Đình Vũ gật đầu. “Anh rất nhớ hương vị của chiếc bánh kem vị dâu tây mà em tặng anh lúc ấy, khi nào có thời gian, em có thể làm tặng anh không?” Hai gò má Hạ Liên hơi hơi ửng hồng, vậy là Trần Đình Vũ vẫn còn yêu mình! Cô nàng đắc ý ra mặt, nói: “Được chứ, nếu anh thích. Em còn nhớ anh thích ăn dâu tây mà!” Cô nàng mỉm cười ngọt ngào với Trần Đình Vũ, lúc cười rộ lên trông rất giống với Hạ Linh. Người đàn ông bỗng nhiên đưa tay lên che mắt lại rồi bật cười: “Ha ha, đúng vậy, anh rất thích dâu tây!” Anh bỗng nhiên bước nhanh vòng qua người Hạ Liên sau đó mở cửa xe ngồi vào, đóng sầm cửa lại, không chờ người bên ngoài phản ứng thì đã nhấn ga chạy đi. Cửa sổ mở một nửa, gió lạnh thổi ào ào vào trong xe khiến hai gò má của Trần Đình Vũ dần dần đỏ lên, anh không hề có cảm giác gì mà cứ tiếp tục điên cuồng tăng tốc rồi chạy vào đường lớn. Trần Đình Vũ tức giận đấm mạnh vào vô lăng một cái, gân xanh tяên trán hiển hiện rõ ràng. “Khốn nạn! Hạ Liên, cô diễn giỏi thật, dám lừa tôi suốt bao nhiêu năm qua!” Trần Đình Vũ trước đây rất có thiện cảm với Hạ Liên vì cô tràn đầy năng lượng tích cực, sau đó tiếp xúc nhiều hơn, anh cảm thấy cô vừa ngây thơ vừa tốt bụng. Về sau, anh đã rung động trước