Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 52
TRUYỆN AUDIO

Chương 52 — Chương 52

103 chương đã có audio

anh thêm lần nữa.” “Không thể cho anh một cơ hội sao?” “Đã từng có rất nhiều cơ hội, chỉ là anh không biết nắm lấy.” Bảy năm một tình yêu, chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao?
Hạ Linh mấy ngày này bị ảnh hưởng bởi việc ông nội mất nên rất yếu lòng, đương nhiên đây là thời điểm cô vô cùng nhạy cảm, yếu ớt, nhưng cô có thể tự đứng vững tяên đôi chân của mình, không cần Trần Đình Vũ phải bận tâm.
Trần Đình Vũ định giải thích chuyện anh bị Hạ Liên lừa dối: “Năm đó anh đã rung động nhưng lại không biết rằng người đó là em...” “Anh yêu ai mà cũng nhầm được sao?” Hạ Linh liếc mắt nhìn anh.
“Không phải vậy…” “Đừng nói vì tôi và Hạ Liên quá giống nhau nên anh nhầm đấy?
Nhầm lẫn chừng ấy năm sao?
Nghe có hợp lý chút nào không?” Cổ họng Trần Đình Vũ nghẹn lại, không còn lời nào để nói nữa.
Hạ Linh vẫy tay với anh rồi đi mất, bóng lưng gầy yếu mỏng manh ấy khiến cho Trần Đình Vũ nhịn không được muốn ôm cô vào lòng, che chở, bảo vệ cô.
Vốn dĩ bọn họ đã có thể rất hạnh phúc nếu anh nhận ra sớm hơn, tất cả những chuyện này đều là do lỗi của anh!
Đuổi theo, đuổi theo, đuổi theo!
Bắt lấy cô, bằng mọi giá phải giữ cô bên mình!
Trái tim gào thét muốn Trần Đình Vũ giữ Hạ Linh lại nhưng lý trí nói cho anh biết nếu làm vậy, cô nhất định càng hận anh thêm.
Nội tâm bắt đầu đấu tranh mãnh liệt, Trần Đình Vũ tựa như phát điên mà đấm mạnh vào gốc cây ở bên cạnh, cây dù trong tay cũng rơi xuống đất lăn lông lốc.
“Aaaa!” Người đàn ông liên tiếp đấm vào thân cây mấy lần mới có thể giúp bản thân bình tĩnh lại, mái tóc đen dày bị nước mưa làm dính bết cả lại, khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt.
Những ngày này Trần Đình Vũ gần như không nghỉ ngơi, cha của anh đi công tác ở nước ngoài không về kịp, chỉ có thể để anh ôm tất cả vào người.
Như lời Lý Khải nói, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cơ thể của anh sẽ không chịu nổi.
Anh hít sâu một hơi, lúc anh cúi xuống nhặt cây dù lên, máu tươi chảy dọc theo vết thương, rơi từng giọt xuống đất rồi hòa vào nước mưa.
Trần Đình Vũ sẽ không vì sự lạnh nhạt của Hạ Linh mà bỏ cuộc dễ dàng như vậy, anh sẽ làm mọi cách để cô chấp nhận tha thứ cho anh.
Phải mất năm ngày thì Hạ Linh mới hoàn thành đơn hàng mà Hạ Liên đặt.
Tâm trạng nặng nề khiến Hạ Linh làm bánh cũng không được tốt như bình thường, tuy cô đã cố gắng hết sức nhưng thành quả chỉ không như mong đợi, cũng chỉ tàm tạm.
Hạ Liên ngược lại khá là hài lòng, đưa thẻ cho Hạ Linh rồi nói: “Quẹt thẻ giúp em đi, cảm ơn chị.” Trần Đình Vũ chắc đang rất đau khổ vì chuyện ông nội mất, bây giờ là lúc thích hợp nhất để tấn công anh.
Vừa nghĩ, Hạ Liên vừa vui vẻ nở nụ cười đắc thắng.
Trong lòng Hạ Linh thì chỉ muốn đuổi em gái đi nhanh một chút nên cầm thẻ xong, cô thanh toán rồi không hề níu giữ mà nói: “Đơn hàng duy nhất tôi nhận của cô đấy, sau này biết điều đừng đến làm phiền nữa.” “Chị đâu cần nói chuyện khó nghe vậy chứ.” Hạ Liên bày ra vẻ đau lòng.
Nhìn thấy cái bộ dạng kia của cô ta là Hạ Linh lại gai hết cả người, chẳng muốn nói chuyện nữa.
Tiễn được người đi xong, Hạ Linh gọi điện thoại lên trung tâm tìm việc làm, lần này cô không phải đi xin việc nữa mà là tuyển nhân viên.
“Yêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡