Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 51
TRUYỆN AUDIO

Chương 51 — Chương 51

89 chương đã có audio

“Cảm ơn em vì đã đến bệnh viện chăm sóc ông trong thời gian qua.” Nói rồi anh xoay người đi ra cửa, gió lạnh thổi tới thấm vào da t̸h̵ιt̸ của Hạ Linh, cô quay đầu nhìn lại, Trần Đình Vũ đã vào trong xe.
Thì ra anh là người đưa cô về… Hạ Linh mệt mỏi bất lực trở về giường, bởi vì cô và Trần Đình Vũ đã ly hôn nên cũng không tiện đến nhà họ, chỉ có thể hết sức an ủi mẹ Trần.
Đã sáu giờ nhưng cô không thể ngủ được, nằm lăn lộn một lát, cô ngồi dậy kiểm tra đồ đạc trong cửa tiệm.
Một đêm thức trắng khiến cho tinh thần của Hạ Linh rất kém, lúc này cô không muốn mở cửa buôn bán chút nào.
Song, ngày hôm qua vừa khai trương, hôm nay còn là ngày khuyến mãi đặc biệt, cô chỉ có thể tranh thủ đóng cửa sớm chút.
Trời mưa lất phất suốt nửa ngày trời, Hạ Linh đầu óc lâng lâng sập cửa rồi mặc thêm áo ấm đi ra ngoài.
Thời điểm cô đến Trần gia, anh chị em họ hàng của Trần Đình Vũ đều có mặt, tiếng khóc thút thít không ngừng truyền đến.
Hai mắt của mẹ Trần sưng đỏ, vừa nói chuyện với mọi người vừa dùng khăn tay chấm nước mắt, Hạ Linh thật sự không chịu nổi.
Trần Đình Vũ nhìn thấy Hạ Linh liền bước tới, nói: “Em về ngủ đi.
Ngày mai qua thắp nhang cũng được.” “Tôi tự có chừng mực.” Hạ Linh nghiêng đầu đi.
Bởi vì là con một trong nhà, cháu nội đích tôn nên Trần Đình Vũ rất bận rộn, cũng không có thời gian để dây dưa với Hạ Linh lâu.
Anh nhìn sắc mặt cô tái nhợt thì biết ngay cả đêm qua cô không ngủ, chính anh cũng chẳng thể chợp mắt được dù chỉ một chút.
Tầm tối, thể lực của Hạ Linh không đủ, mệt đến nỗi cả người chẳng còn chút sức nào.
Cô tìm một góc trong góc nhà ngồi xuống, chưa được bao lâu đã ngủ gật.
Trần Đình Vũ vẫn luôn chú ý đến cô cũng nhìn thấy, anh đi tới, dùng áo khoác đắp lên người cô rồi lại đi cùng mẹ chuẩn bị lễ nghi tiễn biệt ông nội.
Lại qua vài tiếng, Hạ Linh tỉnh dậy thì phát hiện tяên người có thứ gì đó trượt xuống.
Cô cầm lên xem, xúc cảm mềm mại ấm áp nơi tay làm cô có chút xốn xang trong lòng.
Là áo khoác của Trần Đình Vũ.
Hạ Linh gấp gọn cái áo kia đặt lên ghế ngồi bên cạnh rồi đứng lên, trước khi về còn không quên ôm mẹ Trần một cái thật chặt.
… Thời gian trôi nhanh, chớp mắt mà đã đến ngày hạ huyệt.
Hoa tươi đặt trước mộ phần của ông nội Trần, Trần Đình Vũ và Hạ Linh đứng bên cạnh nhau.
Tiết trời vẫn luôn âm u kể từ ngày ông mất, làm cho lòng người cũng lạnh theo.
Hạ Linh không muốn nói chuyện với Trần Đình Vũ, nhưng anh thì lại có rất nhiều chuyện cần giải bày.
Trần Đình Vũ cầm trong tay cây dù màu đen, cả người mặc tây trang tối màu, khuôn mặt tuấn tú có chút mệt mỏi.
“Hạ Linh, em rất hận anh phải không?” “Hận.” Hạ Linh không hề trốn tránh.
Trả lời dứt khoát chẳng thèm suy nghĩ thêm một giây nào, bàn tay đang cầm cán dù siết chặt, Trần Đình Vũ mím môi nhìn về phía tấm ảnh tяên bia mộ, nói: “Ông nội mong em hạnh phúc.” “Thì sao?” “Anh muốn mang lại hạnh phúc cho em.” Người đàn ông chậm rãi nói.
“Đừng kể chuyện cười trong ngày buồn như vậy.” Hạ Linh lạnh giọng.
“Ông mất rồi, chúng ta thật sự sẽ không còn chút ràng buộc nào nữa.
Anh có thể ở bên cạnh người anh yêu, tôi muốn tiếp tục sống cuộc sống của mình.
Đình Vũ, tôi không muốn yêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡