Chương 54
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 54 — Chương 54
phải thời gian này anh mệt mỏi lắm không?
Anh đừng buồn nhé.” Trần Đình Vũ biết cô ta ám chỉ chuyện ông nội anh mất, nhưng buồn cười thay, giao tình của hai nhà tốt như vậy nhưng suốt quá trình làm lễ và đến khi chôn cất ông, cô ta còn chẳng tới thắp nhang.
Trần Đình Vũ dùng sức gỡ tay Hạ Liên ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt cô ta: “Quan tâm tới ông nội của tôi như vậy, sao không tới thăm ông ấy?” “Anh cũng biết em là diễn viên mà, rất bận…” Hạ Liên uất ức đáp.
Trần Đình Vũ đặt một tay lên bánh kem tяên bàn làm việc, hỏi: “Mua ở đâu?” “Sao ạ…?” Sắc mặt anh trầm xuống, tяên thân tản ra hơi lạnh bức người: “Tôi hỏi cô mua bánh này ở đâu?” Cơ thể Hạ Liên cứng đờ lại, cho dù là diễn viên trời sinh, diễn viên chuyên nghiệp đến mấy thì vào khoảnh khắc đối mặt với đôi mắt lạnh lùng kia, cô cũng bị khớp, không thể giữ nổi biểu cảm tяên mặt.
Trần Đình Vũ bình tĩnh hỏi: “Không trả lời sao?
Vậy để tôi đoán nhé?
Cô lấy nó từ chỗ Hạ Linh à?” Trần Đình Vũ trực tiếp phá vỡ lời nói dối vụng về của Hạ Liên, không hề cho cô nàng cơ hội để viện cớ này nọ.
Phải, Hạ Liên lấy cái bánh kem kia từ chỗ Hạ Linh, nhưng như vậy thì sao?
“Đình Vũ, xin lỗi, do em gấp quá nên mới nhờ chị làm giúp, em và chị ấy đều biết công thức mà.” Hạ Liên vo chặt gấu áo, cúi thấp đầu nhận lỗi.
Luôn là dáng vẻ này, trước khi người khác kịp thời chất vấn Hạ Liên thì cô nàng đã bày ra một bộ bị bắt nạt.
Nếu không biết rõ mọi thứ, có lẽ Trần Đình Vũ cũng sẽ bị lừa thêm lần nữa, bởi vì cô ta vô cùng giỏi trong việc kiểm soát tâm trạng của người bên cạnh.
Không ai nổi giận nổi trước một người đang chân thành nhận lỗi và đáng thương đến thế.
Trần Đình Vũ bỗng thấy thật buồn cười: “Cô dùng phương thức đặc biệt như vậy để giành hết mọi yêu thương của cha mẹ, khiến cho Hạ Linh trở thành một đứa con ghẻ trong nhà phải không?” Trước đây anh ít khi chú ý, sau lần ăn cơm ở nhà họ Hạ thì mới nhận ra rất nhiều thứ.
Âm mưu của Hạ Liên có lẽ đã bắt đầu từ lúc còn rất nhỏ, mỗi ngày một chút, chậm rãi biến Hạ Linh thành người chị gái xấu tính trong mắt cha mẹ.
Giống như bốn người họ đứng trong một vòng tròn khép kín tượng trưng cho "gia đình" và quay lưng về phía sau, Hạ Liên lén lút đẩy Hạ Linh ra ngoài, cha mẹ hoàn toàn không hay biết.
Nếu phải đánh dấu một mốc thời gian cụ thể cho việc Hạ Linh hoàn toàn bị bài trừ khỏi Hạ gia, vậy thì hẳn là lúc Hạ Linh kết hôn với anh.
Khi đó cha mẹ của cô không hề vui mừng chút nào… Trong chuyện này chắc chắn còn có ẩn tình gì khác.
Trần Đình Vũ gác suy nghĩ lại, lạnh mặt hỏi cô gái đối diện: “Hạ Liên, tại sao vậy?” “Anh nói gì em nghe không hiểu.
Em còn có chuyện cần làm, em đi trước đây!” Hạ Liên hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, bị người ta vạch trần tại chỗ liền tìm cách trốn tránh.
“Nói cho cô biết một chuyện nhé?
Tôi không thích dâu tây.” Trần Đình Vũ không hề cản cô ta lại.
Bước chân của Hạ Liên chậm dần rồi dừng hẳn, cô ta đứng trước cửa phòng, xoắn xuýt mãi mới dám quay sang nhìn anh.
“Anh bảo em làm bánh vị dâu mà, còn nói rất thích…” Lời này ra đến miệng, rốt cuộc Hạ Liên cũng nhận ra mình sai chỗ nào.
Khốn kiếp!
Trần