Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 55
TRUYỆN AUDIO

Chương 55 — Chương 55

103 chương đã có audio

Đình Vũ dám gài cô ta?
“Nếu anh đã không thích thì trả bánh cho em đi.” Trần Đình Vũ đặt một tay lên hộp bánh kem kia, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng: “Cô có thể đi rồi, bánh thì để lại.” Anh không thích dâu tây lắm nhưng bánh mà Hạ Linh tỉ mỉ chuẩn bị, sao anh có thể để Hạ Liên mang đi?
Hạ Liên biết lúc này nói gì cũng sẽ phản tác dụng nhưng vẫn không nhịn được mà cắn cắn môi: “Đình Vũ, không phải anh yêu em sao?” Yêu ai cơ?
Nhiều năm như vậy anh vẫn luôn chìm đắm trong một thứ tình yêu giả dối, cổ họng Trần Đình Vũ hơi nghẹn lại, không khí trong phòng lúc ấy vô cùng nặng nề.
Phải qua một lúc lâu, anh mới đầy tự trách mà đáp: “Tôi rung động vì món quà sinh nhật năm hai mươi tuổi và một lần tôi bị sốt ở trường được quan tâm săn sóc.
Hạ Liên, người đó không phải cô, người tôi yêu không phải cô!" Anh đã ngộ nhận, anh ngu ngốc tin rằng đó là Hạ Liên.
Vac cô ta lại vui vẻ lừa dối anh bằng những lời đường mật của mình, bây giờ cô ta hỏi anh một câu thật sự quá nực cười.
Sắc mặt Hạ Liên tái nhợt, môi run rẩy, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào Trần Đình Vũ.
Tại sao anh đột nhiên biết được những chuyện này?
Đã qua nhiều năm rồi kia mà!
Hạ Liên vừa xấu hổ vừa tức giận, đưa tay đẩy cửa rồi chạy thẳng ra ngoài.
Cô ta không cẩn thận ɖu.ng trúng một người vừa đi tới, huých người nọ suýt thì té ngã nhưng cũng chẳng nói xin lỗi, ngược lại còn to tiếng: “Không có mắt à?” Vào giây phút mặt nạ giả tạo rơi xuống, Hạ Liên không quan tâm hình tượng hau mặt mũi nữa, giẫm mạnh lên giày cao gót rời khỏi công ty.
Tiếng cộp cộp cộp vang dội truyền tới tận chỗ Trần Đình Vũ, cửa vẫn chưa đóng, trợ lý vừa đi vào vừa lẩm bẩm: “Cô ta là em vợ của sếp sao?
Tính khí nóng nảy thật.” … Giữa trưa hôm đó Hạ Linh đang ngồi trong cửa hàng thì tiếng chuông cửa leng keng vang lên, một bé gái chừng mười sáu, mười bảy tuổi bước vào.
Cô bé mặc quần áo hơi cũ sờn, gương mặt nhỏ mang theo nét ngượng ngùng.
“Chào em?” Hạ Linh gập sổ sách lại rồi đứng lên.
Cô bé rụt rè hỏi: “Em nghe nói chị đang cần tuyển nhân viên phải không ạ?” À, hóa ra đến để xin việc!
Hạ Linh cũng không có yêu cầu về ngoại hình, thật thà và lanh lợi chút là được rồi.
“Em chắc mình làm được chứ?” “Được, chị có thể cho em thử làm vài ngày, em sẽ không lấy tiền lương thử việc đâu ạ!
Xin chị đó!” Hoài An đã đi khắp nơi xin việc nhưng nơi nào cũng yêu cầu phải xinh đẹp, phải giỏi ăn nói, cô bé đang rất cần tiền để đóng học phí đại học.
Đây là nơi cuối cùng rồi, nếu còn bị từ chối thì thật sự phải… Nghĩ đến người đàn ông đáng sợ nói sẽ đưa cô đi, và còn có món nợ khổng lồ của gia đình, Hoài An bắt đầu rơm rớm nước mắt: “Chị ơi, em làm được mà, việc khó cỡ nào em cũng làm được, em không sợ cực đâu.
Em có thể thử việc một tuần không lấy lương!” Trông cô bé thành khẩn và bí bách như không thể làm gì khác hơn, Hạ Linh cảm thấy mủi lòng.
Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, Hạ Linh rất thông cảm cho những trường hợp như vậy.
Khi cô chới với giữa đời thì ông nội và mẹ Trần đã giúp cô, cô cũng muốn thử cho cô bé một cơ hội.
“Em đến đây.” Hạ Linh gật đầu.
“Không cần thử việc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡