Chương 56
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 56 — Chương 56
lâu như vậy, chị vẫn sẽ trả lương cho em ba ngày đầu thử việc, hơi thấp hơn lương cơ bản chút nhé.” Được nhận thật sao?
Hơn nữa cũng chỉ mất ba ngày thử việc mà vẫn có lương!
Hoài An nghe như không thể tin vào tai mình, vội vàng thu nước mắt vào rồi chạy tới chỗ Hạ Linh.
Chỉ hy vọng sẽ không đem đến rắc rối cho chị gái tốt bụng này!
====================================================================== Hoài An trông thì khá nhút nhát nhưng tay chân lanh lẹ, lúc làm việc vô cùng chăm chú, cũng rất ngoan ngoãn.
Sau khi dạy cho cô bé vài thứ cơ bản, Hạ Linh mới sực nhớ: “Em bao nhiêu tuổi vậy?” “Em mười bảy, sắp mười tám rồi ạ.” Hoài An đáp.
“Vậy là đang dành tiền học đại học nhỉ?” “Vâng, em sẽ chăm chỉ, chị đừng đuổi em nhé!” Cô bé rất muốn được đi học như những người bạn khác nhưng điều kiện gia đình khá tệ, bây giờ được thu nhận thì vô cùng cảm kích Hạ Linh.
Trước khi cho Hoài An về nhà, Hạ Linh quan sát thật kỹ dáng người của cô bé rồi đi sang cửa hàng cách đó không xa mua vài bộ quần áo.
Lúc này Trần Đình Vũ vẫn đang ngồi trong phòng làm việc nhìn chăm chú cái bánh kem tяên bàn, anh thất thần, trợ lý nhắc anh đã đến giờ họp anh cũng không nghe thấy.
Mặc dù rất muốn theo đuổi Hạ Linh thêm lần nữa nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu cả, bây giờ chỉ cần nhìn thấy anh thì cô đã tức giận, lạnh lùng xem anh như người dưng xa lạ… “Sếp, anh vẫn ổn chứ ạ?
Tôi đã nói anh phải nghỉ ngơi cho tốt mà!” Trợ lý quan tâm hỏi.
Kể từ lúc ông nội mất đến giờ Trần Đình Vũ ngủ rất ít, sắc mặt không tốt lên nổi.
“Tôi ổn, đừng lo.” Mỗi lần trợ lý hỏi thì Trần Đình Vũ đều đáp như thế.
… Hoài An bắt xe buýt về nhà sau một ngày dài, cô bé nhớ đến chị gái đã nhận mình vào làm ở tiệm bánh mà hai mắt ngấn nước, quyết tâm sẽ thật cố gắng.
Đi đến một con hẻm nhỏ trong góc tối, bước chân cô bé dần chậm lại.
Bên trong nhà truyền ra tiếng chửi mắng của người đàn ông và giọng nói run rẩy của người phụ nữ.
“Ông đừng đánh bạc nữa, tôi lạy ông!
Tôi xin ông!
Nợ nhiều lắm rồi, nếu còn tiếp tục như vậy người ta sẽ bắt con gái tôi đi mất!” Hoài An ôm chặt ba lô, sự sợ hãi tột cùng nhanh chóng dâng lên.
“Buông ra, cút đi!
Tao không quan tâm, mau đưa túi tiền cho tao!” Cảnh này không thường xảy ra, nhưng cứ cách một khoảng thời gian thì cha của Hạ An lại trở về nhà cùng với mùi rượu nồng nặc, nổi điên mắng chửi mẹ con bọn họ rồi cầm hết tiền đi.
Chát.
Một tiếng bạt tai vang dội truyền đến, Hoài An tái xanh cả mặt, mặc dù hai chân run rẩy nhưng vẫn chạy như điên vào trong rồi hét lên: “Mẹ!” Người đàn ông xô ngã vợ mình và giật lấy túi tiền, nhìn thấy bên trong chỉ còn lại mấy tờ mệnh giá thấp thì bực bội nói: “Mày làm cả tháng tích được nhiêu đây đó hả?” “Mẹ ơi!” Hoài An xông tới chỗ mẹ mình, luống cuống đỡ bà dậy.
“Mẹ có sao không ạ?” Bà Trịnh khổ sở ôm con gái vào lòng, khóc không thành tiếng.
“Đói quá thì bán con Hoài An đi mà trả nợ!” Người đàn ông bỏ lại một câu sau đó rút tiền rời đi.
Con hẻm nhỏ này đa số là dân di cư từ nơi khác đến thành phố A lập nghiệp, tяên người chẳng có bao nhiêu tiền, bọn họ có thể tìm được một nơi để ở xem như đã rất may mắn.
Hoài An nhìn chằm