Chương 57
TRUYỆN AUDIO
94 chương đã có audio
Chương 57 — Chương 57
chằm vào bóng lưng của cha mình, đột nhiên buông tay mẹ ra rồi lao thẳng tới chỗ cha, vừa đấm vừa gào: “Trả tiền lại đây!
Đó là tiền của mẹ tôi!” Người đàn ông vốn đang say xỉn, tính tình thì cộc cằn sẵn nên vung tay lên đánh luôn con gái mình.
Bốp.
“Con ranh con!” Ông ta đấm vào mặt Hoài An một cái thật mạnh rồi nâng chân lên đạp thêm phát nữa, hàng xóm láng giềng nghe thấy tiếng động cũng chẳng ra can ngăn.
Xã hội ngày càng trở nên phức tạp, đôi khi có lòng làm người tốt thì sẽ rước họa vào thân.
Trước đây từng có một nam sinh giúp mẹ con Hoài An cản ông Trịnh lại và kết quả là bị đâm thủng bụng phải nhập viện.
Ông ta mang tяên thân tiền án gây thương tích cho người khác, ai mà dám dây vào?
Trịnh Hoài An đau đớn ôm lấy mặt mình, ngã ngồi giữa con hẻm rách nát.
Ngày hôm sau, Trịnh Hoài An đeo khẩu trang đến chỗ cửa hàng bánh Linh Linh.
Cả quá trình làm việc con bé không dám mở miệng nói chuyện hay tháo khẩu trang xuống khiến Hạ Linh có chút nghi ngờ, chờ cho khách vơi bớt, cô gọi Hoài An vào trong phòng nghỉ rồi nói: “Em làm sao vậy?
Sao lại đeo khẩu trang?” “Em… Em bị dị ứng.” “Vậy sao?
Chị xem một chút.” “Đừng, không cần đâu…” Trịnh Hoài An giơ tay lên muốn cản lại nhưng đã muộn, vào lúc Hạ Linh kéo khẩu trang cô bé ra, tяên mặt cô khó giấu được sự kinh hãi.
Một vết bầm tím sưng to tяên gò má của thiếu nữ khiến người ta trông mà giật mình.
Cô không thể tin nổi, hỏi: “Ai đánh em?” Trịnh Hoài An cụp mắt xuống, giọng lí nhí: “Không sao đâu ạ, em quen rồi.” “Quen rồi?” Hạ Linh nhíu mày, chẳng lẽ là bạo lực gia đình sao?
Cô vốn không muốn quản chuyện người khác lắm nhưng cô bé này rất giống cô hiện tại, cho dù cuộc sống không suôn sẻ hay gặp khó khăn cũng vẫn nỗ lực hết mình, rất đáng trân quý.
Để Trịnh Hoài An ngồi xuống ghế xong, Hạ Linh nghiêm túc nói: “Em nói đi, có phải cha mẹ đánh em không?” Cô bé im lặng một lúc lâu mới gật đầu: “Là ba em.” Hạ Linh thật sự không biết ở bên ngoài thế giới có bao nhiêu số phận lận đận như mình và Trịnh Hoài An, hẳn là rất nhiều, rất nhiều.
“Chị giúp gì được cho em không?” “Em vẫn ổn, ông ấy sẽ không về nhà trong thời gian tới đâu chị.” Trịnh Hoài An cố gắng mỉm cười, đúng lúc này, bên ngoài có tiếng chuông leng keng vang lên.
Hạ Linh vỗ nhẹ lên tóc cô bé rồi lấy cái túi bên cạnh đưa qua: “Đây là đồng phục chị mua cho em, giữ lấy, chị ra ngoài xem sao.” Mấy ngày này số đơn hàng online khá nhiều, còn giờ tan tầm thì không có nhiều khách lắm, giờ này đa số mọi người đã về nhà ăn cơm với gia đình mới đúng.
Hạ Linh vừa bước ra cửa liền trông thấy một người đàn ông khá quen mắt, đây là… bạn thân của Trần Đình Vũ?
“Chào.” Lý Khải giơ tay lên vẫy cô.
“Chào anh, anh đến mua bánh sao?” “À, tôi muốn đưa cho cô một thứ.” Lý Khải gãi gãi đầu rồi lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng, sắc mặt Hạ Linh tối sầm xuống: “Xin lỗi, nếu không phải là khách hàng thì mong anh đi cho.
Tôi biết Trần Đình Vũ bảo anh đến.” “Ôi chao, cô đâu cần phải thông minh vậy chứ?
Nhưng mà cái này cũng không phải Trần Đình Vũ tự ý cho cô đâu, mấy hôm nay nhà họ Trần đã dựa theo di chúc của ông cụ Trần để chia tài sản đấy.
Ông cụ để lại cho