Chương 58
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 58 — Chương 58
cô cái này, Trần Đình Vũ ngại nên bảo tôi đưa cho cô.” Người đàn ông nói một tràng dài không vấp nửa chữ, nghe thì có vẻ thuyết phục nhưng hoàn hảo quá lại thành ra không khéo.
Hạ Linh hoài nghi nhìn hắn ta một lúc, nếu là ông nội Trần cho cô… “Anh chắc chắn thứ này là ông cụ để lại cho tôi chứ?” “Đúng vậy.” Lý Khải chột dạ không dám nhìn thẳng vào Hạ Linh mà nhìn sang tủ bánh: “Cô làm ăn được quá nhỉ?
Đình Vũ cũng thích bánh cô làm lắm đấy.” “Tôi nhận, anh có thể đi rồi.” Xem thái độ của Hạ Linh thì hình như không chào đón cả Trần Đình Vũ và bạn anh.
Lý Khải sượng trân đứng ở đó một lúc rồi gãi đầu: “Thế, tôi đi đây.” Nói xong chạy không kịp quay đầu lại, Hạ Linh cầm tấm thẻ ngân hàng tяên tay nhìn thử, bên tяên còn ghi kèm mật mã.
Sau khi rời khỏi cửa hàng, Lý Khải nhào vào trong xe của Trần Đình Vũ rồi sợ hãi nói: “Vợ cậu hung dữ quá, cô ấy chưa gì đã đuổi tôi rồi.
May mà tôi nhanh mồm nhanh miệng, thông minh cơ trí, đã hoàn thành nhiệm vụ cậu giao.” “Không bị lộ chứ?” Trần Đình Vũ lo lắng, cái tên này có được việc không đây?
“Đương nhiên, yên tâm đi!” Trần Đình Vũ biết chuyện Hạ Linh mượn tiền từ mẹ mình để mở cửa hàng xong liền sốt sắng đi gặp bà ấy.
Với tính ương bướng bây giờ của cô, dù mẹ anh có nói không cần trả thì cô vẫn sẽ cố gom góp cho bằng được để gửi lại cho bà.
Vì vậy, anh quyết định cùng mẹ bàn một chút, bỏ tiền vào tài khoản ngân hàng rồi nói rằng đây là đồ mà ông nội tặng cô.
Trong cửa hàng hơi vắng lặng, Hạ Linh quay trở lại chỗ của Trịnh Hoài An xong liền bảo cô bé ra ngoài mua hai phần cơm.
“Đừng mua hải sản nhé, chị không ăn được.” “Vâng ạ.” Trịnh Hoài An đi nhanh về nhanh, cô bé rất vui vì ở chỗ này còn được bao ăn một bữa cơm, hơn nữa đồ ăn đầy đủ dinh dưỡng.
Nếu có thể mang cho mẹ thì càng tốt… Hai người im lặng ngồi xuống, Hạ Linh vừa cầm muỗng lên húp một ngụm liền cảm giác nhờn nhợn buồn nôn.
"Sao vậy chị?" Hoài An chớp mắt.
"Em ăn thử của chị xem có vị gì lạ không?" Hạ Linh cũng không nghĩ nhiều mà dùng một cái thìa khác cho Hoài An thử phần cơm của cô.
Ăn hai miếng liền vẫn thấy bình thường, Hoài An nói: "Em thấy ngon mà." "Hay do chị mệt quá nên không muốn ăn nhỉ?" Hạ Linh chậc một tiếng, cố mấy lần đều không có hứng ăn cơm nên phải thu dọn mọi thứ rồi tìm sữa ấm uống vào lấp tạm cái bụng đói.
Hoài An nhìn phần cơm mà Hạ Linh vừa đóng gói lại, cũng không nói gì nhưng Hạ Linh đã lên tiếng: "Em xử lý cái phần cơm này giúp chị nhé." "Dạ, chị định đổ đi sao?" "Không biết nữa, em tiếc hả?" "Vậy… em mang về ngày mai ăn sáng được không chị?" Hoài An thấp thỏm hỏi, việc này có chút ngượng ngùng, nếu làm không tốt thì chị sẽ nghĩ gì về mình đây?
Là một đứa ăn xin ư?
"Ừm, em cứ cầm đi, chị chỉ sợ em ngại thôi, lúc nãy chị động vào rồi nên…" "Không sao không sao, cảm ơn chị!" Sinh ra trong một gia đình thiên vị em gái nhưng thành thật mà nói Hạ Linh vẫn may mắn hơn nhiều người vì có đầy đủ mọi thứ, sống vô lo vô nghĩ suốt những năm cấp hai, cấp ba.
Sau khi Hoài An rời đi, Hạ Linh mang cái thẻ ngân hàng mà mình nhận được bỏ vào hộc tủ, ngay góc nhỏ khó nhìn thấy