Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6
TRUYỆN AUDIO

Chương 6 — Chương 6

83 chương đã có audio

quay lại công ty.” “Tôi đi ư?
Sao sếp…" “Ai đón có khác gì nhau à?” Trần Đình Vũ không vui.
“Dạ, không có, tôi chuẩn bị ngay đây.” “Ừ.” Con người Trần Đình Vũ khi đã quyết định việc gì thì sẽ làm tới cùng, anh cũng đang thử xem anh và Hạ Linh ai bỏ cuộc trước.
Thời điểm Hạ Linh nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của chồng, khóe môi cô không khỏi cong lên, đôi mắt lấp lánh ánh sáng hạnh phúc.
Nhưng mà còn chưa được mười giây, toàn bộ sự vui vẻ tяên mặt cô biến mất, thay vào đó là sự thất vọng.
Ngày hôm qua anh nói mấy lời rất khó nghe, tuy vậy vẫn chịu đến bệnh viện hỏi thăm sức khỏe của cô, cô còn tưởng là có tiến triển, kết quả vẫn phũ phàng như trước.
“Cô Hạ, sếp bận quá nên tôi đến đưa cô về.” “Ừm, cảm ơn anh.” Trợ lý tốt bụng suy nghĩ cho mối quan hệ của hai vợ chồng họ mà nói: “Cô đừng nghĩ nhiều, do mấy hôm nay còn nhiều chuyện cần làm nên sếp không tới được, cô thông cảm cho sếp nha.” “Tôi ổn mà.” Hạ Linh mỉm cười với hắn, lần này ý cười không chạm đáy mắt, cô mở cửa xe ngồi vào trước.
Tяên đường về hai người họ vẫn luôn im lặng, lúc gần tới nhà, Hạ Linh bỗng nhiên nhận được điện thoại từ một số lạ.
Cô bắt máy, sau đó nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên: “Chị, tháng sau em về nước, chị có muốn quà gì không?” Lúc này cô nên vui vì em gái đã lâu không gặp liên lạc cho mình, thế nhưng Hạ Linh chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc chẳng nói được nửa chữ.
Cô biết rồi ngày này cuối cùng sẽ đến… Hạ Liên ở nước ngoài bốn năm rồi mà Trần Đình Vũ còn chưa quên được, vậy nếu em ấy xuất hiện trước mặt anh, anh sẽ phản ứng ra sao?
Hạ Linh cảm thấy vô cùng khó xử, một bên là người mình yêu, một bên là em gái ngoan.
Nếu khi đó cô dũng cảm hơn chút nữa, từ chối việc lấy chồng sớm thì mọi chuyện có lẽ đã khác… “Em về là chị mừng rồi, không cần quà cáp gì đâu.” Hạ Linh cố để giọng mình bĩnh tĩnh nhất có thể.
“Hì hì, em mới nhận được một kịch bản rất hay, chị có muốn xem không?” Hạ Liên ước mơ trở thành diễn viên từ khi còn bé xíu, với vẻ ngoài xinh đẹp và biểu cảm sinh động, mọi người đều cho rằng con bé hẳn phải nổi tiếng lắm, thế nhưng trong giới showbiz người đẹp và người tài không thiếu.
Hạ Liên hoạt động nhiều năm như vậy vẫn bấp bênh, có vẻ thiếu một chút may mắn!
Mãi mới giành được một vai chính đàng hoàng, con bé hẳn đã rất vất vả.
"Chúc mừng em." Hạ Linh nhìn ra ngoài cửa xe quan sát đường phố tấp nập, tâm tình phức tạp dần lắng xuống.
"Cảm ơn chị, chị và anh Đình Vũ thế nào rồi ạ?" Hạ Liên ngây ngô hỏi.
"Sao em lại nhắc đến anh ấy?" "Không có gì, em nhớ anh chị nên hỏi thôi mà.
Cũng lâu rồi em chưa gọi điện thoại cho hai người, chờ em về, chúng ta đi ăn cùng nhau nhé?" "..." Hạ Linh im lặng một lát rồi khẽ "ừm", bọn họ đã hai mươi hai tuổi rồi mà tính cách của Hạ Liên vẫn chẳng hề thay đổi chút nào, nghĩ gì nói đó, thẳng như ruột ngựa vậy.
Hạ Liên nói chuyện được vài câu thì tắt máy, sắc mặt Hạ Linh không tốt chút nào làm trợ lý lo lắng: "Cô vẫn ổn chứ?
Hay là quay lại bệnh viện kiểm tra nhé?" "Không sao, anh đừng để tâm." Trợ lý không ít lần nhận được nhiệm vụ đưa đón bà chủ nên cũng biết được sếp nhà mình khá vô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡