Chương 7
TRUYỆN AUDIO
88 chương đã có audio
Chương 7 — Chương 7
tâm, nhiều lần hắn cố giúp đỡ nhưng chẳng có hiệu quả gì cả.
Sau khi đưa Hạ Linh về nhà, trợ lý quay lại công ty rồi thấp thỏm nhìn Trần Đình Vũ mãi, dáng vẻ kia khiến anh chú ý: "Xảy ra chuyện gì à?" "Vừa nãy bà chủ… à không, cô Hạ nhận điện thoại xong thì có vẻ là lạ ạ." Trợ lý buột miệng gọi bà chủ, suýt chút bị mắng rồi.
Bàn tay đang cầm bút của Trần Đình Vũ dừng lại, anh mím môi nhìn giấy tờ tяên bàn, lát sau mới nói: "Sau này không cần báo cáo chuyện của cô ấy cho tôi biết đâu." "Dạ?
Vâng, tôi xin lỗi." Hình như gia đình bọn họ lục ɖu.c nữa rồi.
… Hạ Linh về tới nhà liền bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, từ phòng khách đến phòng ngủ, phòng bếp, nhà vệ sinh.
Cô làm tất cả như một thói quen, lúc chạm vào tờ lịch tяên bàn thì khẽ thở dài, ba ngày nữa là sinh nhật cô rồi, không biết Trần Đình Vũ có nhớ không?
À, đương nhiên anh sẽ nhớ rồi, vì hôm đó cũng là sinh nhật Hạ Liên kia mà?
Thế nhưng hai năm qua cô không nhận được món quà nào ý nghĩa từ anh cả.
Nhớ lại thì năm ngoái, hình như Trần Đình Vũ đã đưa cho cô thẻ ngân hàng và chỉ nói với cô một câu: "Thích gì thì mua đi." Tiền không quan trọng như vậy, Hạ Linh chỉ muốn một cái bánh kem, muốn cùng anh thổi nến ước nguyện và ngồi lại cùng dùng bữa tối.
Những mong muốn đó của cô phải chăng quá xa xỉ?
Trừ dịp lễ lộc trở về nhà bố mẹ chồng ra, số lần bọn họ ngồi cùng bàn để ăn cơm có thể đếm tяên đầu ngón tay.
Hạ Linh ước gì mình mạnh mẽ và dứt khoát hơn, có thể dễ dàng rời khỏi người đàn ông khiến cô chịu nhiều tổn thương như Trần Đình Vũ.
Nghĩ thì dễ, đến lúc nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh là trái tim cô lại đập vô cùng nhanh.
Ly hôn?
Hạ Linh không phải chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Bất kỳ một người phụ nữ nào cũng sẽ nổi điên nếu biết chồng yêu người khác.
Có người sẽ ghét bỏ, sẽ đá bay anh ta đi, còn có người lại mãi chìm đắm.
Hạ Linh thuộc loại thứ hai.
Trừ phi bây giờ Trần Đình Vũ làm chuyện gì đó có lỗi với cô, khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng.
Nếu không, chỉ lạnh nhạt với cô thôi thì cô vẫn sẽ ôm hy vọng.
Thật ra sức chịu đựng của con người luôn có giới hạn, Hạ Linh chỉ giỏi nhẫn nhịn hơn người khác một chút mà thôi, đến khi Trần Đình Vũ vượt quá mức, cô sẽ không kiên trì nữa.
Vừa ngồi xuống nghỉ ngơi và kiểm tra lại số thuốc mang từ bệnh viện về, Hạ Linh liền nhận được điện thoại của mẹ chồng.
"Hôm nay nó có đón con không vậy?" "Dạ…" Hạ Linh phân vân nên nói thế nào mới được, bà đang hỏi chuyện Trần Đình Vũ đã hứa.
"Con nói thật đi, để mẹ mắng nó một trận!" "Mẹ, con cảm ơn mẹ nhiều lắm nhưng mẹ đừng tạo áp lực cho anh ấy quá, như vậy sẽ chỉ khiến anh ấy thấy gò bó và khó chịu hơn." Hạ Linh biết mẹ chồng rất yêu quý cô, bà luôn dành tình cảm đặc biệt và luôn bênh vực che chở cho cô mỗi khi xảy ra chuyện gì đó.
Dù vậy cô nghĩ bà cũng không nên ép Trần Đình Vũ làm cái này cái kia mãi, sẽ bị phản tác dụng.
Bà Trần im lặng một lúc rồi thở dài: "Hạ Linh à, sao con bao dung cho nó quá vậy?” Vì mối quan hệ của hai nhà khá tốt nên Trần Đình Vũ trước đây cũng thường xuyên ghé thăm gia đình cô nhiều