Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 72
TRUYỆN AUDIO

Chương 72 — Chương 72

103 chương đã có audio

qua, hắn liền ngậm miệng.
Cô bé này đã nhận định hắn và Trần Đình Vũ là người xấu mất rồi!
Đối với người thích hóng hớt và nói nhiều như Lý Khải thì việc phải ở yên một chỗ quá sức chịu đựng của hắn, chẳng qua bao lâu, hắn hắng giọng hỏi: “Em tên Hoài An nhỉ?” Nhìn kĩ thì Hoài An cũng rất xinh xắn đáng yêu, mái tóc dài suôn mượt được cột gọn sau đầu, đôi mắt to tròn lúc trừng về phía hắn giống như một con mèo nhỏ đang cáu kỉnh.
Thấy cô bé lặng lẽ đi sang chỗ khác, Lý Khải nói với theo: “Em đang làm gì vậy?
Có cần anh giúp không?” “Anh nói nhiều quá.” Hoài An bực bội nhíu mày: “Đàn ông các người không có ai tốt cả.” Những người mà Hoài An tiếp xúc đều là hạng người xấu xa, từ khi còn nhỏ cô bé đã bị cha mình đánh đập, ông thường xuyên say rượu và trở về nhà mắng nhiếc vợ con.
Lớn lên một chút thì cô bé phải đối mặt với những gã cho thuê nặng lãi, chúng càng hung hăng hơn người cha kia.
Bây giờ, chồng cũ của chị chủ cũng giống như vậy, thích bắt ép người khác phải làm theo ý mình, không nói đạo lý.
Vật hợp theo loài, vậy thì bạn của một tên xấu tính có thể khác được sao?
Nỗ lực bắt chuyện của Lý Khải không thành còn bị mắng, Hoài An mặc kệ hắn, chỉ lo chuyên tâm trông coi cửa hàng.
Cô bé đi qua đi lại tìm việc làm để tránh mặt hắn, hai cái bàn trong tiệm được chà lau sáng bóng sắp soi gương được rồi.
Lý Khải gãi gãi đầu, không biết phải làm sao.
Buổi tối hôm đó Trần Đình Vũ lái xe đến đón Hạ Linh, cô chỉ mang theo hai bộ quần áo.
Lúc ngồi lên xe cũng không nhìn anh, nhắm mắt tựa lưng vào ghế.
Trần Đình Vũ làm vậy thì bản thân sẽ vui sao?
Đáp án là không.
Mỗi lần nhìn thấy cô thì trái tim anh lại đau đớn.
Cô qua lại với Tần Phong không phải từ ngày sinh nhật của cô, mà có lẽ là trước cả lúc đó nữa?
Hạ Linh bị buộc trở về căn nhà mà cô đã phải dùng hết sức mới có thể chạy ra được, nhìn thấy mọi thứ vẫn như trước, không hiểu sao lại thấy xót xa.
“Về phòng nghỉ trước, ngày mai tôi sẽ gọi người đến lấy đồ giúp cô.” Trần Đình Vũ nói.
Hạ Linh nhàn nhạt nói: “Tùy anh.” Cô đi thẳng mà không quay đầu nhìn Trần Đình Vũ, giống như nhìn anh một giây thôi cũng khiến cô cảm thấy ghê tởm, điều này làm anh thấy vô cùng khó chịu.
Trần Đình Vũ đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của cô, muốn mở miệng hỏi cô tại sao lừa gạt mình nhưng lời đã lên tới cổ họng lại bị thái độ lạnh lùng của cô ép nuốt xuống.
Đêm tối, Trần Đình Vũ không ngủ mà đến phòng của Hạ Linh.
Hành lang tối đen như một cái miệng rộng muốn nuốt chửng anh.
Đến tận lúc này Trần Đình Vũ mới tự hỏi anh làm vậy vì tức giận, vì hận cô đã ngoại tình với Tần Phong.
Hay là vì sau khi nhận ra người mình yêu là cô, anh không muốn cô đến với bất kỳ người đàn ông nào khác?
Lý Khải hỏi cho dù không giữ được trái tim của cô, sẽ làm cô hận mình thì anh vẫn muốn dùng thủ đoạn hèn hạ này sao?
Anh đã im lặng thừa nhận sẽ làm tất cả để giữ cô bên cạnh.
Trần Đình Vũ cúi đầu nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, bàn tay thon dài chạm vào nắm cửa rồi ngay sau đó rụt lại.
Két.
Đúng lúc này cửa bất ngờ mở ra, Hạ Linh mặc váy ngủ bằng bông xuất hiện trong mắt Trần Đình Vũ.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡