Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 73
TRUYỆN AUDIO

Chương 73 — Chương 73

100 chương đã có audio

Khoảnh khắc cô nhìn anh bằng ánh mắt không chút cảm xúc, Trần Đình Vũ cảm thấy mình đưa cô về đây chẳng khác gì tự cầm dao đâm vào tim mình.
====================================================================== Hạ Linh nhìn thấy vậy thì bật cười một tiếng, Trần Đình Vũ nghe được, khẽ dừng chân.
Ánh sáng lờ mờ từ phòng ngủ của Hạ Linh hắt lên người cô, in thành bóng mờ dưới sàn nhà.
“Anh đưa tôi về để diễn vai thâm tình cho tôi xem sao?” “Cô không xứng.” Trần Đình Vũ nghiến răng nghiến lợi đáp.
“Vậy thì anh muốn gì ở tôi vậy nhỉ, tôi thật sự không hiểu đấy, chồng cũ?” Hai chữ chồng cũ phát ra từ miệng cô mang theo sự chế giễu, tim Trần Đình Vũ nhói lên từng hồi.
Anh không chịu thừa nhận bản thân không thể sống thiếu cô, dù cho biết cô mang thai con người khác, anh vẫn cố chấp đến cùng.
Trần Đình Vũ quay đầu lại, nói: “Tôi chỉ không thích nhìn thấy một kẻ lừa đảo như cô hạnh phúc.
Cô thích Tần Phong, tôi sẽ chặt đứt mọi liên hệ giữa cô và hắn.
Cô muốn rời khỏi tôi, tôi sẽ để cô mỗi ngày mở mắt ra đều nhìn thấy tôi.” “Anh luôn miệng nói tôi lừa gạt anh, tôi lừa cái gì?” Hạ Linh mờ mịt thật sự.
Ánh mắt Trần Đình Vũ di chuyển xuống bụng cô rồi cười gằn: “Phải để tôi nói thẳng ra sao?” Chân mày Hạ Linh nhíu chặt, cô cứ nghĩ Trần Đình Vũ biết cô mang thai con của anh nên muốn cướp con, nhưng mà… hình như ngược lại?
Chẳng trách anh hận cô như vậy, còn bắt cô cắt đứt với Tần Phong.
Hạ Linh nắm chặt góc váy ngủ, cô phải làm thế nào đây?
Nói nó là con của Trần Đình Vũ sao?
Như vậy cô càng khó trốn, bây giờ cô đã tiến thoái lưỡng nan, bước tới hay bước lùi đều không được!
Đêm đó, Trần Đình Vũ tưởng rằng sau khi mang Hạ Linh trở lại thì anh sẽ yên tâm đi ngủ nhưng càng khiến bản thân khó chợp mắt hơn.
… Sáng hôm sau, Hạ Linh vừa đi vào bếp thì ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức truyền tới.
Một người phụ nữ trung niên đang dọn cơm lên cho họ, thấy cô, bà cười nói: “Cô chủ đến đây, chuẩn bị ăn sáng nhé.” Đầu bếp?
Sau khi cô đi Trần Đình Vũ đã thuê người làm à?
Cô đi tới bên cạnh bàn cơm, khẽ hỏi: “Chào bác, bác làm việc ở đây lâu chưa ạ?” “A, hôm nay là ngày đầu tiên.” Bác gái rất thân thiện, nhiệt tình kéo ghế cho cô.
“Tôi nghe nói cô thích ăn cay nhưng vì đang mang thai nên tôi không cho nhiều ớt được, nếu không hợp khẩu vị thì cứ nói với tôi.” Hạ Linh sững người: “Ai nói với bác là cháu thích ăn cay?” “Cậu Vũ nói, chẳng lẽ cô không thích à?” Bàn tay đang đặt tяên đùi siết chặt lại, khóe môi Hạ Linh cong lên đầy chế giễu.
Không biết Trần Đình Vũ hỏi ai về khẩu vị của cô, trước kia cô nấu cơm cho anh ta, chờ anh ta mãi mà còn chẳng thấy được cái bóng!
Hôm nay anh ta thuê giúp việc nấu những món cô thích, để làm gì?
Đang suy nghĩ, bác gái lại lên tiếng: “Cậu Vũ cũng dậy rồi.” Trần Đình Vũ từ bên ngoài tiến vào, tяên người vẫn là bộ tây trang màu đen được cắt may cẩn thận ôm lấy thân hình cao lớn.
Trông anh ta sẽ rất hoàn hảo nếu dưới mắt không xuất hiện quầng thâm quá đậm.
Lúc dùng bữa, Hạ Linh ăn được hai gắp thì dừng.
Trần Đình Vũ ngồi đối diện cô, nhìn thấy người này thì chẳng còn muốn ăn cơm nữa, miệng lưỡi nhạt thếch.
Trần Đình Vũ nói: “Sao không ăn?” “Tôi thấy nhạt miệng, ăn anh đi.” Hạ Linh muốn đứng lên.
Bác


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡