Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 74
TRUYỆN AUDIO

Chương 74 — Chương 74

279 chương đã có audio

gái lập tức tái mặt: “Cô chủ, tôi nấu không hợp khẩu vị của cô hả?” Hạ Linh đang muốn nói do cô mang thai nên chán ăn thì Trần Đình Vũ liếc mắt nhìn người phụ nữ trung niên kia: “Ngày mai bác không cần tới làm việc nữa.” “Cậu chủ, tôi xin lỗi, cậu đừng đuổi tôi!
Để tôi nấu lại cái khác!” Bà hoảng loạn hô.
Lại bắt đầu rồi!
Trần Đình Vũ, người này lăn lộn tяên thương trường nhiều năm, giỏi nhất chính là nắm bắt điểm yếu của người khác.
Mà Hạ Linh dễ mềm lòng với người lớn tuổi và những người khó khăn trong cuộc sống, anh đang ngầm uy hiếp cô?
Hạ Linh tức giận ngồi xuống, dường như đã dự đoán trước được phản ứng của cô, Trần Đình Vũ nói: “Nếu không thích mấy món này thì để bác ấy làm món khác.” “Được rồi, không cần.” Hạ Linh cầm đũa lên.
Cô đang mang thai nên cũng không có ý định nhịn, chỉ là định chờ anh đi làm rồi một mình dùng bữa thôi.
Trần Đình Vũ ăn rất chậm, hoàn toàn không giống trước đây, khi đó anh muốn tránh cô nên luôn vội vàng rời khỏi nhà như lửa cháy đến mông.
“Lát nữa đi cùng tôi.” Anh đột nhiên lên tiếng làm Hạ Linh đảo mắt nhìn: “Làm gì?” “Tới cửa hàng sắp xếp lại công việc một chút đi, người của tôi sẽ thay cô làm tất cả, cô giao công thức ra là được.” Cửa hàng và những công thức riêng kia là tâm huyết của Hạ Linh, cô thật sự không muốn cứ như vậy giao ra cho người khác, hơn nữa Trần Đình Vũ mà đến công ti thì cô ở nhà một mình sẽ nhàm chán đến chết.
Cô nói: “Tôi có thể giao ra một phần, phần còn lại tôi muốn tự tay làm.” “Cô định viện cớ để gặp Tần Phong à?” Trần Đình Vũ bỗng nhiên đen mặt.
“Anh nghĩ nhiều rồi.” Hạ Linh chẳng hề nháy mắt.
“Bình thường anh có giao hết tài liệu mật cho người mà mình không tin tưởng không?” Nói vậy là cô không tin người của anh?
Trần Đình Vũ cảm thấy buồn cười: “Tôi có thể mua một trăm cái cửa hàng đó của cô, cô nghĩ mấy cái công thức đó đáng giá à?” Lời này khác gì sỉ nhục và chà đạp lên sự cố gắng của Hạ Linh bao lâu nay, cô không chịu nổi mà vung tay lên, chén canh nóng ngay lập tức bị hất bay, nước canh đổ hết ra ngoài.
Một phần trong đó còn bay thẳng về phía ngực của Trần Đình Vũ.
Hạ Linh chưa bao giờ hành xử như vậy, cô luôn luôn dịu dàng và hiểu chuyện, nhưng vào giờ khắc này cô không thể nhịn nữa!
Hai mắt cô đỏ ửng: “Trong mắt anh cửa hàng của tôi chắc chỉ như một thứ rác rưởi tùy tay là có thể dựng lên nhỉ?
Nhưng đối với tôi nó là tất cả, là món quà mà ông nội để lại cho tôi, anh có quyền gì sỉ nhục tâm huyết của người khác?
Trần Đình Vũ, anh nên biết tôi thỏa hiệp với anh chỉ vì sợ anh động vào những người tôi yêu thương mà thôi.” Bác gái đứng bên cạnh mặt mày tràn ngập hoảng loạn, trước ngực Trần Đình Vũ nhanh chóng bị thấm ướt.
Anh nhíu mày đứng dậy, không nói một lời đi về phía bồn rửa tay xả nước lạnh.
Hạ Linh không hề có chút thương xót nào, đẩy ghế ra liền đi thẳng ra ngoài.
Trần Đình Vũ quát lên: “Đứng lại!” Hạ Linh nghe thấy anh gọi mình nhưng lại giả vờ câm điếc mà tiếp tục đi thẳng.
Trần Đình Vũ bước nhanh đuổi theo, bác giúp việc thì ra sức ngăn cản: “Chờ chút, cậu Vũ, cậu mau đi thay quần áo, xem có bị bỏng không đã!” Trần Đình Vũ chẳng hề thấy đau mà chỉ thấy máu trong người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡