Chương 78
TRUYỆN AUDIO
95 chương đã có audio
Chương 78 — Chương 78
hắn, nói: "Đang là giai đoạn quan trọng để quảng bá hình ảnh, cậu đi tìm một người phụ nữ như vậy chẳng khác nào muốn hủy đi sự nghiệp của bản thân." "Cô ấy có thể đã bị chồng cũ làm hại, tôi chỉ đi nhìn chút thôi." Không gọi điện thoại được, nhắn tin cũng không thấy xem, trong lòng Tần Phong có dự cảm xấu.
"Cậu tuyệt đối không được đi tìm cô ta, Tần Phong, nếu cậu còn như vậy nữa tôi bắt buộc phải báo với công ty." Bộ phim đang quay rất quan trọng đối với Tần Phong và Hạ Liên, chỉ cần một trong hai dính phải lùm xùm gì đó là sẽ ăn đủ!
"Ít nhất cũng phải tìm hiểu chút thông tin về cô ấy cho tôi chứ?" Tần Phong nhíu mày, có vẻ đã thỏa hiệp.
"Biết rồi, tôi sẽ báo với cậu sau." Không hiểu sao minh tinh nổi tiếng như Tần Phong lại cứ thích quan tâm đến người phụ nữ đã có một đời chồng.
Nếu là con nhà đàng hoàng thì sao bị chồng đá được chứ?
Thứ duy nhất Tần Phong làm được lúc này là kiên nhẫn chờ đợi.
… Buổi tối, Hạ Linh ở một mình trong căn nhà trống, cảm thấy có chút cô độc.
Người giúp việc đã tan làm rồi, cô thì hiện tại không được làm bánh như trước nữa, tay chân ngứa ngáy không chịu nổi.
Nửa nằm tяên sofa mở tin tức lên nhìn xem, Hạ Linh phát hiện có một đoạn video vô cùng nổi tiếng tяên mạng dạo gần đây.
Cô ấn vào xem thử thì giật mình nhận ra, đó là chương trình nấu ăn lần trước Hạ Liên bảo cô tham gia giúp.
Và càng trùng hợp hơn, người trong clip là cô.
Người con gái xinh đẹp trang nhã với mái tóc dài hơi xoăn nhẹ được cột tùy tiện sau gáy, lúc cô cúi đầu chăm chú phết kem và trang trí bánh, cả người toát ra mị lực khó tưởng.
Cảnh quay đặc tả khuôn mặt tập trung của Hạ Linh khi làm bánh.
Nhưng mà dưới khu bình luận đều là những lời tán thưởng có cánh dành cho Hạ Liên.
"Trông rất chuyên nghiệp, giỏi thật, cô ấy hẳn là thích làm bánh lắm." "Điêu luyện thật." "Nhìn có vẻ ngon." "Hạ Liên không gì không làm được mà, cô ấy đang còn đóng phim với nam thần Tần Phong đó." Càng xem Hạ Linh càng thấy buồn cười.
Sống giả dối như vậy chắc Hạ Liên mệt mỏi lắm.
Ăn dặm một chút trước khi đi ngủ, Hạ Linh điều chỉnh nhiệt độ phòng rồi lên giường nằm.
Đến khuya, cô cảm thấy khát nước nên lại mò xuống bếp.
Lúc đi ngang qua phòng khách, cô nghe được tiếng thở nặng nề của một người, còn cả mùi rượu đang xộc lên mũi.
"Hạ Linh." Một tiếng gọi làm cho Hạ Linh đang chuẩn bị rời đi sững người.
Bình thường Trần Đình Vũ đều mơ thấy Hạ Liên… "Tại sao lại lừa tôi…?" Căn phòng chìm trong bóng tối nên Hạ Linh không biết Trần Đình Vũ đang say thật hay giả vờ, cô mặc kệ anh, lấy nước xong liền về phòng mình.
Không uống được thì uống nhiều như vậy làm gì rồi mệt?
Cô đâu rảnh rỗi mà chăm sóc anh mãi.
Tiếng bước chân xa dần xa dần, sau đó có tiếng đóng cửa rất khẽ vang lên.
Người đàn ông nằm trong bóng tối mở mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đầu óc trống rỗng.
Cơn say không giúp anh xoa dịu cảm giác đau đớn mà còn phóng đại nó hơn trăm lần.
Trần Đình Vũ co người nằm như vậy cả đêm, sau nhiều ngày vất vả chạy khắp nơi xử lý công việc, cộng thêm trước đó không ngủ đủ giấc, cơ thể suy kiệt, cuối cùng anh cũng không chịu nổi mà đổ bệnh.
Từ sáng sớm Hạ Linh đã nghe tiếng kêu thất thanh của người giúp