Chương 79
TRUYỆN AUDIO
100 chương đã có audio
Chương 79 — Chương 79
việc.
"Cậu chủ, cậu chủ, ôi cậu ơi, sao lại thế này!" Hạ Linh đi tới chỗ phòng khách, thấy bà Nga xông qua chỗ cô với vẻ mặt hoảng hốt.
"Cô chủ mau qua xem một chút, cậu ấy nóng quá, còn ho rất nhiều nữa!" Trần Đình Vũ mê man ở tяên giường, mí mắt nặng trĩu, bên tai loáng thoáng truyền tới giọng nói lạnh băng của Hạ Linh.
"Bác Ân, gọi xe cứu thương đi, tôi không phải bác sĩ." Cô muốn để anh hiểu cảm giác khi đang yếu đuối và mệt mỏi cần người bên cạnh nhưng người ấy lại lạnh lùng mặc kệ là như thế nào.
Đau không?
Trần Đình Vũ, anh rốt cuộc cũng có ngày này!
====================================================================== Hạ Linh đứng ở cửa chờ xe cấp cứu, không có ý định đi cùng Trần Đình Vũ đến bệnh viện..
Nhưng mà đúng lúc ấy Trần Đình Vũ lại run rẩy che miệng, ho liền mấy tiếng dài.
“Khụ khụ…” Một mùi máu tươi thoang thoảng lướt qua chóp mũi, Hạ Linh nhíu mày.
Bà Ân che miệng thất thanh: “Cậu chủ ho ra máu rồi!” Mặt mũi Trần Đình Vũ nhăn nhó, lòng bàn tay toàn là máu tươi, hơi thở của anh cũng ngày càng nặng nề.
Hạ Linh không muốn quan tâm tới người đàn ông này, thế nhưng nghĩ tới mẹ Trần, cô lại do dự cầm điện thoại lên.
"Mẹ, Đình Vũ sốt cao quá, con chuẩn bị đến bệnh viện, mẹ cũng qua đó nhé.” Cha của Trần Đình Vũ cũng rất bận, một hai tuần lại đi công tác xa, ở nhà chỉ còn mỗi bà ấy thôi.
Cô không yên lòng khi để bà một mình đến bệnh viện.
Nghe nói con trai bệnh, bà giật thót: "Làm sao đấy?
Chắc chắn là do mấy hôm nay cứ tăng ca liên tục rồi!
Ôi trời ơi, mẹ đã bảo đừng cố sức mà, hôm qua gọi cho mẹ đã thấy nó không khỏe.” Nói một hồi bà mới nhận ra chuyện kỳ lạ: “Mà, sao con… sao con lại ở cùng Đình Vũ?" "Chuyện này con sẽ giải thích sau, mẹ tới bệnh viện trung ương ngay nhé.” "Được rồi, mẹ đi liền đây, cảm ơn con!” Có vẻ mẹ vẫn chưa biết chuyện Trần Đình Vũ ép cô về ở chung với anh, anh không nói thì cô cũng nên giữ im lặng.
… Phòng bệnh đầy mùi thuốc sát trùng, Trần Đình Vũ nửa mê nửa tỉnh, mãi mới lấy lại được ý thức thì lại bắt đầu ho ra máu.
Anh đè chặt ngực mình, cảm giác có chút khó thở, đầu cũng đau như sắp nứt ra.
Cả cơ thể không chỗ nào không khó chịu!
Lý Khải từng mắng anh là tên thần kinh khi cứ lao vào làm việc mà không biết nghỉ ngơi cho tốt, thức đêm, uống rượu, tâm tình sa sút dẫn đến thân thể suy kiệt.
Bác sĩ muốn hỏi người nhà vài câu về chế độ sinh hoạt gần đây của bệnh nhân và cả triệu chứng trước khi đưa vào viện, thế nhưng Hạ Linh chỉ trả lời có vẻ qua loa: “Đêm qua uống đến say mèm, sáng nay thì bắt đầu mê man, sốt và ho.” “Cô là vợ của bệnh nhân sao?” Vị bác sĩ trẻ hơi nhíu mày.
“Có thể nói cụ thể hơn chút được không?” Bà Trần ở bên cạnh nói thêm: “Mấy tuần nay nó cứ thức khuya, ngủ không đủ giấc, làm việc liên tục.” Bác sĩ kiểm tra sơ bộ, phỏng đoán ban đầu là viêm phổi cấp tính, nặng có thể dẫn đến tử vong.
Sau khi xét nghiệm máu, chụp X-quang ngực kiểm tra kỹ lưỡng hơn, Trần Đình Vũ được đưa về phòng hồi sức trong tình trạng vẫn còn sốt cao.
Kết quả là thật sự bị viêm phổi cấp tính, nhưng may mắn chưa đến mức nghiêm trọng quá.
"Người nhà có thể yên tâm rồi, nhưng mà thói quen sinh hoạt dạo gần đây của cậu ấy không tốt, cần phải điều