Chương 88
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 88 — Chương 88
có cha sao?” “Ai cũng được, chỉ cần không phải anh.” Hạ Linh hít sâu một hơi, dùng sức rút tay về.
Một lần tổn thương là quá đủ rồi!
Trần Đình Vũ đã thử rất nhiều cách, cho dù anh quan tâm săn sóc Hạ Linh cẩn trọng, tỉ mỉ đến cỡ nào thì cô đều bày ra vẻ mặt khó chịu.
Hai người trở về nhà xong Trần Đình Vũ liền nhận được điện thoại từ công ty, anh ra ngoài nói chuyện rất lâu mới đến phòng của Hạ Linh.
Tông màu bên trong là màu nâu trắng, bày trí đơn giản, rất ấm cúng.
Tấm ảnh cưới vốn bị Hạ Linh vứt bỏ nay đã được phóng to và treo tяên tường.
Trong ảnh, người đàn ông tuấn tú bất phàm mặc tяên người bộ vest đen lịch lãm, biểu cảm tяên mặt lạnh nhạt, người phụ nữ xinh đẹp trang nhã bên cạnh thì đang nở nụ cười hạnh phúc.
Trần Đình Vũ hy vọng khi cô nhìn vào nó sẽ nhớ đến tình cảm trước kia, thế nhưng anh không biết rằng, Hạ Linh mỗi ngày đều muốn xé rách bức ảnh kia.
Anh gõ nhẹ cửa, nói: “Tôi phải đi công tác năm ngày.” Trái tim Hạ Linh khoảnh khắc ấy bỗng nhiên thịch một tiếng, nhịp tim bắt đầu gia tốc.
Năm ngày?
Nếu thật sự như vậy thì ông trời cũng giúp cô!
Nội tâm kêu gào dữ dội nhưng mặt ngoài Hạ Linh vẫn rất bình tĩnh: “Tôi biết rồi.” Người đàn ông đi tới chỗ cô, đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc đen mượt, nhỏ giọng thì thầm bên tai cô: “Hạ Linh, em biết tôi là kiểu người chiếm hữu mà phải không?
Tôi rất ích kỷ, tôi muốn giữ em bên mình, nên là… nếu em không nghe lời thì tôi sẽ phát điên thật đấy.” Những lời này vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại khiến toàn thân Hạ Linh cứng nhắc, cô bị phát hiện rồi sao?
Không, kế hoạch chạy trốn của cô không nói với bất kỳ người nào nên sao có thể bị phát hiện được chứ!
Trần Đình Vũ đột nhiên nói những lời mang theo ẩn ý khiến Hạ Linh rất sợ hãi, anh lại như vậy rồi, lại không biết tôn trọng cô, chỉ muốn bắt ép cô phải làm theo ý của anh!
Ở chung với một người như vậy quá đáng sợ, cũng quá ngột ngạt.
Siết chặt nắm tay, Hạ Linh quyết tâm chờ Trần Đình Vũ rời khỏi địa phận của thành phố A sẽ lập tức lên đường.
Đêm đó Hạ Linh ngủ rất sớm, mới tám giờ tối cô đã lên giường, một phần vì cô cần giữ sức cho việc bỏ trốn, một phần vì mang thai nên mệt mỏi không chịu nổi.
Trần Đình Vũ một mình đến bệnh viện lấy kết quả giám định cha con.
Mặc dù đã tự nhủ bản thân rằng không cần căng thẳng, Trần Đình Vũ vẫn phát run khi cầm lấy tập hồ sơ từ tяên tay bác sĩ.
Bác sĩ mỉm cười thân thiện như mọi lần, không nhìn ra có gì khác thường, anh không thể đoán qua vẻ mặt của ông ta.
Trần Đình Vũ hít sâu thật sâu rồi lật mở tập tài liệu, cầm lấy tờ giấy bên trong.
Hơi ấm tяên giấy vẫn còn, rõ ràng là vừa in xong chưa lâu.
Anh không kịp chờ mà lướt qua thông tin bên tяên, nhìn thẳng xuống dòng cuối cùng.
Người có mẫu ghi tên Trần Đình Vũ (A572) có quan hệ huyết thống cha - con với mẫu B572 với độ tin cậy tяên 99,9999%.
Chữ ký và con dấu của bệnh viện rõ ràng, đầu ngón tay Trần Đình Vũ không ngừng phát run, sau đó anh giữ chặt tờ giấy kia, mím môi không nói được nửa chữ.
Trong đầu như có thứ gì đó lướt qua, Trần Đình Vũ nhắm mắt lại cố gắng tìm kiếm, bỗng nhiên hình ảnh anh và Hạ Linh trần như nhộng ở tяên giường