Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 90
TRUYỆN AUDIO

Chương 90 — Chương 90

103 chương đã có audio

các con cảm thấy thế nào về nhau.
Con phải hỏi Hạ Linh mới được.” Từ bên ngoài nhìn vào thì có trăm ngàn cách nhìn, thế nhưng chỉ người thật sự trải qua chuyện bị người mình yêu lạnh nhạt, không tin tưởng mới biết nó đau đến cỡ nào.
“Nhưng mà sao đến bây giờ hai đứa mới nói cho mẹ biết hả?
Con bé kia cũng thật là…” “Con phải đi công tác năm ngày, mẹ xem…” “Cái thằng này, lúc nào cũng công việc công việc.” Bà lẩm bẩm trách mắng Trần Đình Vũ, sau đó nói: “Ngày mai mẹ sẽ qua gặp nó xem sao, chẳng trách thời gian này cứ lấy cớ bận không chịu đi gặp mẹ, hóa ra là mang thai rồi!” Đoạn thời gian Hạ Linh ở cùng Trần Đình Vũ, cô gần như không ra ngoài nhiều, chỉ đến cửa hàng giao bánh hoặc kiểm kê một chút rồi về mà thôi.
… Sáng hôm sau, Trần Đình Vũ dậy từ sớm lục ɖu.c chuẩn bị ra ngoài.
Anh đến phòng ngủ của Hạ Linh, phát hiện cô vẫn còn đang nằm tяên giường chưa dậy.
Người đàn ông cúi xuống hôn lên gò má của Hạ Linh, khẽ nói: “Anh sẽ trở về sớm, ở nhà chờ anh.” Hạ Linh khẽ nhúc nhích, không phản ứng lại.
Chờ một lát, khi trong phòng chỉ còn lại âm thanh tích tắc của kim đồng hồ treo tường, Hạ Linh mới chống tay xuống rồi bò dậy.
Ban nãy Trần Đình Vũ hôn cô, cô cảm giác được.
Hạ Linh nhanh chóng rửa mặt thay quần áo, sau đó ăn sáng.
Nắng ấm chiếu xuống thành phố, xe của Trần Đình Vũ lao vun √υ"t tяên đường lớn.
Hạ Linh đoán khoảng giữa trưa Trần Đình Vũ sẽ hoàn toàn ra khỏi thành phố A, nhưng để cho chắc, cô sẽ chờ đến tầm chiều!
Trong lòng đã lên kế hoạch và chuẩn bị tâm lí sẵn sàng, vậy mà cô không ngờ được còn chưa kịp ra cửa, mẹ chồng đã đến!
Bác giúp việc đón người vào phòng khách rồi mới gọi Hạ Linh, cô xỏ dép bông vào, tự hỏi là ai tìm mình, kết quả nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang mỉm cười dịu dàng với cô.
“Mẹ…?” “Hạ Linh, sao con có thai mà giấu mẹ vậy?” Bà Trần bước lên nắm lấy tay cô.
“Con chưa tìm được cơ hội để nói.” Hạ Linh hơi bất ngờ nhưng vẫn vui vẻ đón tiếp bà.
“Ngồi xuống đây, kể mẹ nghe rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?
Con định quay lại với nó phải không?” Trông bà có vẻ mong chờ, Hạ Linh không nỡ nhưng vẫn phải nói: “Vẫn chưa ạ, chỉ là giữa con và Đình Vũ xảy ra chút chuyện thôi.” Cô lén lút nhìn đồng hồ, sau đó nghĩ chỉ cần bà không ở lại đây luôn thì cô vẫn còn cơ hội.
Vẫn là câu nói kia, người tính không bằng trời tính.
Mà những việc Hạ Linh muốn làm chưa bao giờ được như ý, cô nhiều lần nói khéo muốn bà trở về, bà lại hào hứng nói: “Hôm nay mẹ sẽ ở đây với con nhé, Đình Vũ đi công tác năm ngày, mẹ sợ con buồn.” “Không cần phiền mẹ đâu, con không sợ cô đơn.” Hạ Linh bắt đầu nôn nóng, nếu bà ở đây thì sao cô trốn được?
Chưa kể còn có bác giúp việc cứ nhìn cô chằm chằm!
Bà Trần yêu thương xoa xoa tay cô: “Dù gì mẹ cũng rảnh, mà lâu rồi chưa gặp con.” Khoảnh khắc bà nói ra lời ấy, Hạ Linh thật sự xoắn xuýt muốn khóc.
Cô tự an ủi bản thân rằng vẫn còn bốn ngày trước khi Trần Đình Vũ trở lại, rồi cùng bà Trần trò chuyện rất lâu.
Nghe nói là mang thai con gái, bà Trần vui đến nỗi cười cong cả mắt, còn khen: “Lớn lên nhất định nó sẽ xinh đẹp và dịu dàng giống con.” “Con cũng mong vậy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡