Chương 92
TRUYỆN AUDIO
200 chương đã có audio
Chương 92 — Chương 92
thoại báo cáo cho Trần Đình Vũ ngay, cô ngồi bên cạnh nghe thấy thì hơi nhíu mày.
Vừa mới bước chân ra ngoài đã bị giám sát, cô đâu phải tội phạm bị truy nã hay gì!
Chiếc xe lăn bánh trong bầu không khí nặng nề, khi Hạ Linh đến nơi, cửa hàng vẫn chưa có ai.
Cô mở mật khẩu đi vào rồi nói với hai người kia: “Hai người ở bên ngoài chờ.” “Cậu Vũ bảo chúng tôi…” “Nơi này không có cửa sau, các người nghĩ tôi mọc cánh bay được à?” Hạ Linh không vui liếc họ, mấy tên này cứ kè kè bên cạnh thì trốn thế nào?
Thấy tяên mặt cô lộ rõ sự bất mãn, hai tên vệ sĩ thoáng chần chờ rồi thỏa hiệp, để Hạ Linh vào trong một mình.
Cô tới chỗ phòng nghỉ riêng, chốt cửa lại.
Bọn họ cũng không biết Hạ Linh làm gì, cứ nhìn chằm chằm.
Qua khoảng hai mươi phút, Hạ Linh đi ra ngoài rồi khóa cửa tiệm lại.
Tяên người cô vẫn là bộ váy lông và áo khoác dày cộm.
Nghe nói một số phụ nữ mang thai sợ lạnh, mùa đông thì càng phải mặc nhiều quần áo hơn.
Hạ Linh đi trước bọn họ lên xe, sau đó nhỏ giọng nói: “Về nhà.” Hai tên vệ sĩ cảm thấy có điều bất thường nhưng không rõ là ở đâu, trong lòng thầm cảnh giác cao hơn.
Hôm ấy bác giúp việc nấu cơm xong muốn gọi Hạ Linh xuống ăn, cô lại cất giọng ồm ồm: “Bác mang lên phòng cho cháu đi.” “Cô chủ không khỏe sao?
Có cần tôi gọi cho cậu chủ…” “Không cần đâu.” Nếu gọi cho Trần Đình Vũ thì mọi chuyện sẽ hỏng bét ngay, người đàn ông ấy vừa đa nghi vừa thông minh nhạy bén, cô rất sợ bị phát hiện!
Trong lúc Trần Đình Vũ bận rộn giải quyết mớ rắc rối với khách hàng của mình vẫn không quên kiểm tra tin tức của vợ.
Thấy vệ sĩ nói cả ngày cô chỉ nằm một chỗ, anh lo lắng hỏi: “Cô ấy bệnh sao?
Hay xảy ra chuyện gì khiến tâm trạng cô ấy không tốt?” Anh rất muốn gọi riêng để hỏi nhưng Hạ Linh chắc chắn sẽ không nhấc máy, mọi chuyện đều phải thông qua người giúp việc và vệ sĩ truyền lại.
“Tôi cũng không rõ, buổi sáng cô ấy đến cửa hàng xong quay về liền nhốt mình trong phòng.” “Tôi biết rồi.” Trần Đình Vũ không hiểu sao trái tim vẫn cứ đập nhanh như trống bỏi, anh tận lực làm việc, tăng ca, giải quyết mọi chuyện trong vòng ba ngày rồi mang theo một thân mệt mỏi chạy trở về.
Tяên xe, Lý Khải nhìn thấy bạn tốt hai mắt thâm quầng liền nói: “Lần trước bị viêm phổi còn chưa chừa à?
Hay muốn ung thư đến nơi mới chịu quan tâm đến sức khỏe của bản thân.” Cuồng công việc thì cũng phải có giới hạn, đằng này cứ như liều mạng.
Trần Đình Vũ không còn sức để nói chuyện với Lý Khải, anh khép mắt nghỉ ngơi, chưa được mấy phút đã ngủ gật.
… Bác giúp việc mấy ngày này tập thành thói quen, cứ nấu cơm xong thì mang thẳng tới phòng của cô chủ rồi để lên bàn.
“Nếu lạnh quá thì tăng nhiệt độ lên một chút nhé?” Bên ngoài bắt đầu có mưa lất phất, thời tiết ẩm thấp, cứ dinh dính khó chịu.
Bà biết Hạ Linh sợ lạnh nhưng không nghĩ tới lúc nào cũng chui trong chăn như vậy.
“Được rồi, tôi không sao cả, không cần tăng chỉnh nhiệt độ.
Bác ra ngoài trước đi.” Nghe tiếng đáp trả, người giúp việc định lui ra thì sực nhớ một chuyện, bà nói: “Đúng rồi, hôm nay cậu chủ sẽ về đó.” Trần Đình Vũ quay về sớm vậy ư?
Không phải nói đi năm ngày sao?
Người trong chăn bắt đầu phát run, vẻ mặt sợ hãi.
Tầm chiều tối, Trần