Chương 93
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 93 — Chương 93
Đình Vũ thật sự trở lại.
Anh vẫn chưa hết mệt mỏi, phải nhờ Lý Khải đưa về đến tận nơi.
Đặt mông ngồi xuống sofa, Lý Khải mệt bở hơi mà nói: “Chẳng hiểu cái tên điên cậu, cứ nằng nặc đòi chạy một mạch về đây, tôi lái xe đau hết cả mắt rồi!” “Than vãn gì chứ, tôi sẽ phê chuẩn cho cậu nghỉ bù.” Trần Đình Vũ vừa cởi áo khoác vắt lên móc treo tяên tường vừa gọi người giúp việc đến, hỏi: “Cô ấy đâu rồi?
Vẫn nằm trong phòng sao?” “Vâng, có vẻ tâm trạng cô ấy không tốt, ba ngày nay đều ở nhà.” Trần Đình Vũ nhíu mày: “Không đến cửa hàng?” “A, ngày đầu tiên cô ấy có đi làm gì đó, từ lúc trở về thì không ra khỏi phòng nữa.” Trần Đình Vũ nhìn chằm chằm vào bậc thang, anh không nói tiếp mà đi thẳng về phòng của Hạ Linh, bước chân vội vã.
Lúc mở cửa ra, nhìn thấy Hạ Linh vẫn nằm trong chăn đưa lưng về phía mình, anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Mỗi ngày đều ngủ nhiều như vậy, cô ấy thật sự sắp thành heo rồi.
Trần Đình Vũ chậm rãi đến gần, ngồi xuống giường rồi vươn tay ra vuốt tóc cô.
Cơ thể của người tяên giường căng cứng, sau đó lồm cồm bò dậy.
Động tác của Trần Đình Vũ dừng lại ngay lập tức.
“Đình Vũ.” Người phụ nữ tяên giường sợ hãi nhìn anh, gương mặt xinh đẹp quen thuộc.
Còn chưa nhìn xuống cái bụng bằng phẳng của Hạ Liên, Trần Đình Vũ nghe giọng liền biết người này không phải Hạ Linh!
“Hạ Linh đâu?
Chết tiệt!” Tính tình Trần Đình Vũ nóng nảy, anh đưa tay nắm lấy vai Hạ Liên rồi quát lên: “Tại sao cô lại ở đây?
Hạ Linh đâu rồi?
Cô ấy đâu?” “A, đau, buông ra…” Hạ Liên sợ hãi đẩy tay Trần Đình Vũ nhưng không được.
Trần Đình Vũ sao có thể bình tĩnh nổi vào lúc này?
Anh đã cảm thấy kỳ quái khi nghe vệ sĩ và người giúp việc bảo cô cứ trốn trong phòng, hóa ra là vì sợ bọn họ phát hiện Hạ Linh đã rời đi!
Đi khi nào?
Đi bao lâu rồi?
Xin lỗi thôi vẫn chưa đủ, anh đã cố gắng chăm sóc cô thật tốt, hy vọng khi cô sinh đứa nhỏ ra bọn họ có thể trở về như trước kia.
Anh thậm chí còn từng nghĩ đến việc tái hôn với cô, cho cô một hôn lễ thật hoành tráng để mọi người đều biết!
Đầu óc Trần Đình Vũ xoay chuyển thật nhanh, tay vẫn giữ chặt vai Hạ Liên và ngày càng dùng sức làm cô ta đau đến nỗi mặt trắng bệch.
“Đình Vũ, anh làm tôi đau…” Trần Đình Vũ nhìn Hạ Liên bằng ánh mắt căm phẫn: “Cô giúp Hạ Linh trốn, chắc chắn biết cô ấy đã đi đâu rồi phải không?” Khốn kiếp!
Mối quan hệ của hai chị em họ không tốt, anh chưa từng nghĩ đến trường hợp này, Hạ Linh vậy mà nhờ đến sự giúp đỡ của em gái!
Những người thường xuyên tiếp xúc với chị em họ may ra có thể phân biệt được, còn hai người vệ sĩ và bác giúp việc vốn dĩ không thể biết đâu là chị, đâu là em.
Mà hơn nữa, Hạ Liên cũng tận lực tránh chạm mặt bọn họ, cho nên đến lúc Trần Đình Vũ quay về mới phát hiện ra thì đã muộn rồi.
Trần Đình Vũ không hiểu, anh đờ đẫn đứng tại chỗ, trái tim như bị ai ném xuống đất rồi dùng chân giày xéo.
Anh đã làm tất cả để bù đắp, anh đã cố hết sức, tại sao Hạ Linh lại rời khỏi anh?
Trần Đình Vũ như muốn bóp gãy vai của Hạ Liên, cô ta yếu ớt cầu xin: “Đừng, đau quá, Đình Vũ.
Tôi không biết Hạ Linh đi đâu, tôi không biết!” Lúc này Trần Đình Vũ