mới sực tỉnh mà thu tay về, Hạ Liên co cả người lại, ôm lấy bả vai đau nhức mà run run. … Cách đây một tháng Hạ Linh và Hạ Liên từng nói chuyện với nhau về vấn đề này. Ban đầu Hạ Liên còn thờ ơ hỏi lại: “Tôi giúp chị thì được gì? Chẳng phải chị yêu anh Vũ lắm hả, sao lại muốn trốn?” “Tôi đi rồi thì cô sẽ có cơ hội đến với Đình Vũ. Cô cũng rất thích anh ta mà, phải không?” Hạ Linh dùng hết vốn liếng văn học của mình để thuyết phục Hạ Liên, đổi lại cô sẽ vĩnh viễn rời khỏi Trần Đình Vũ. “Đừng lo rằng Trần Đình Vũ sẽ đi tìm tôi, thời gian trôi qua thì anh ta cũng sẽ quên thôi.” Hạ Liên nhớ đến khoảng thời gian bốn năm mình đi du học, tình cảm với Trần Đình Vũ phai nhạt dần, cuối cùng trở về bị anh ghẻ lạnh mà tức giận. Đúng, thời gian có thể khiến cho người ta quên lãng mọi thứ. Nếu Hạ Linh không còn ở đây nữa thì tốt rồi, với khuôn mặt này, Hạ Liên có thể tiếp cận anh! Ban đầu Hạ Liên chỉ muốn theo đuổi sự nghiệp, đặt chân vào giới giải trí rồi mới biết cần có người chống lưng, nếu không sẽ rất khó tiến bước! Vì vậy, Hạ Liên đồng ý. Chính cái ngày Hạ Linh tới cửa hàng cùng hai người vệ sĩ đó, Hạ Liên đã chờ sẵn bên trong rồi nhanh chóng đổi quần áo cho nhau. … Trong phòng dần trở nên ngột ngạt, tяên gương mặt tuấn mỹ của Trần Đình Vũ hiện lên sự điên cuồng: “Hạ Liên, cô có biết mình đã làm gì không?” Hai mắt anh đỏ ngầu, trừng về phía Hạ Liên khiến cô ta run bần bật: “Không, tôi, tôi không cố ý…” Bàn tay của Trần Đình Vũ vươn tới bóp lấy cổ của Hạ Liên, quát lên: “Cô ấy đi đâu rồi? Nếu không nói, tôi sẽ giết cô!” Vừa dứt lời, anh liền dùng tay phải ấn mạnh Hạ Liên xuống giường. Cả người cô ta bủn rủn không còn chút sức lực nào, có phải đây mới là lý do Hạ Linh chạy trốn? Bởi vì người đàn ông này khi nổi giận quá mức ác liệt, không hề niệm tình chút nào! Tiếng động bên tяên lầu truyền xuống tới tận phòng khách, lúc Lý Khải chạy lên đến nơi thì nhìn thấy cảnh tượng Trần Đình Vũ vung tay lên. Chát. Đây là lần đầu tiên Lý Khải thấy Trần Đình Vũ đánh một người phụ nữ. Hạ Liên ngã xuống sàn, cả người không còn chút sức lực, gò má in hằn năm dấu tay đỏ rực. Thấy Trần Đình Vũ lại giơ tay ra, Lý Khải vội vàng xông tới ngăn cản: “Đình Vũ, bình tĩnh đã! Có chuyện gì từ từ nói!” “Cô ta dám động vào Hạ Linh, cô ta đưa Hạ Linh đi rồi, chó chết!” Anh đã cẩn trọng biết bao nhiêu, anh sợ hãi mỗi ngày, sợ tỉnh giấc sẽ không nhìn thấy Hạ Linh nên luôn sai người ở bên cạnh giám sát cô. Vậy mà chỉ mới đi công tác ba ngày, cô lại biến mất khỏi thế giới của anh! Tất cả là tại người phụ nữ khốn kiếp này! “Hạ Liên, đồ đê tiện! Ban đầu cô lừa dối tôi, nhận hết công lao của Hạ Linh về mình, tôi đã bỏ qua cho cô rồi! Sao cô dám? Sao cô dám hả?” Trần Đình Vũ quát lên, nếu không có Lý Khải giữ lại, có lẽ anh đã không nhịn được mà đánh Hạ Liên thêm một bạt tai nữa. “Tôi biết bây giờ cậu đang rất tức giận nhưng nên học cách kiềm chế chút đi, vì cậu như thế này nên Hạ Linh mới sợ cậu đó!” Lý Khải nói ra lời thật lòng. Kỳ thực trước kia Trần Đình Vũ luôn giỏi kiểm soát cảm xúc của mình, mãi cho đến cái