Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 95
TRUYỆN AUDIO

Chương 95 — Chương 95

103 chương đã có audio

ngày Hạ Linh nói ly hôn thì mới bắt đầu đổi khác.
Anh nóng nảy hơn, dễ kích động hơn và thường không làm chủ được bản thân.
Lý Khải thở dài một tiếng, nói: “Cậu nên nghĩ cách đi tìm Hạ Linh, chứ hỏi cô ta cũng không được gì đâu.” Trần Đình Vũ liếc về phía Hạ Liên, chỉ thấy cô ta rụt cổ trốn trong góc giường, cả người cuộn lại thành một cục.
“Nghỉ ngơi trước đi, dù sao cũng qua hai ba ngày rồi, cô ấy chạy cũng đã chạy.
Nổi nóng vào lúc này chỉ khiến cậu mất khả năng phán đoán thôi.” Những lời mà Lý Khải nói kéo về lý trí của Trần Đình Vũ.
Anh đúng thật đã thay đổi rất nhiều, so với một người đàn ông điềm tĩnh ấm áp và bản lĩnh trước đây, anh giống như biến thành một kẻ điên bạo lực vậy.
Trần Đình Vũ đưa tay đỡ trán, lảo đảo rời khỏi phòng ngủ.
Anh vốn không nghỉ ngơi cho tốt, giờ phút này tức giận quá độ, trước mắt đều biến thành màu đen.
Lý Khải thấy Trần Đình Vũ đột nhiên nghiêng ngả rồi quỵ xuống mà kinh hãi: “Này!” “Không sao…” Trần Đình Vũ chống một tay xuống sàn nhà chống đỡ thân thể, một tay bụm miệng, cổ họng có thứ chất lỏng tanh nồng trào lên.
“Khụ khụ…” Máu tươi nhỏ xuống sàn nhà, từng giọt theo kẽ tay của Trần Đình Vũ rơi ra, chốc lát đã nhuộm đỏ lòng bàn tay anh.
Hạ Liên sợ đến nỗi dùng hai tay che kín miệng không dám phát ra âm thanh, Lý Khải thì vội vàng đỡ anh dậy.
“Mẹ nó cậu có cần tức đến mức ói máu không hả?” Mặc dù miệng nói vậy nhưng hắn biết đây là bệnh cũ tái phát, Trần Đình Vũ cứ tự hành hạ bản thân như vậy, mình đồng da sắt cũng không chịu nổi.
Sau khi Trần Đình Vũ được đưa ra ngoài, Hạ Liên mới dám lồm cồm bò dậy.
Người đàn ông này khi nổi giận liền biến thành ác quỷ, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ khiến cô ta run cầm cập.
Đây chắc chắn là lý do Hạ Linh chạy trốn!
“Con ả khốn kiếp đó sớm biết rõ tính tình anh ta thay đổi rồi nên mới dụ dỗ mình!” Hạ Liên nghiến răng ken két, tay không ngừng xoa chỗ bị tát vừa rồi.
Gò má truyền tới từng đợt nóng rát, Hạ Liên ôm mặt chạy khỏi nhà của Trần Đình Vũ.
Thành phố P, một thành phố ở Tây Bắc ít người qua lại.
Hạ Linh thuê một nhà trọ tầm trung để nghỉ lại, với số tiền mà cô chuẩn bị thì dư sức lo cho bản thân và con nhỏ trong vòng ba năm tới.
Cuối cùng cô cũng thoát khỏi Trần Đình Vũ!
Nơi này không khí trong lành, có sông có suối, chủ nhà còn trồng mấy cây ăn quả trong vườn, tràn ngập sức sống.
Hàng xóm xung quanh cũng rất thân thiện, ngày đó thấy Hạ Linh mang thai còn mang theo ba lô nặng thì một chị gái đã chủ động tới giúp cô, tiện thể làm quen một phen.
… Trần Đình Vũ một lần nữa nhập viện vì căn bệnh viêm phổi, bác sĩ nhăn mày nói với mẹ anh: “Tôi đã nhiều lần nhấn mạnh rằng bệnh nhân không được thức khuya hay làm việc quá sức và phải ăn uống điều độ, uống thuốc, giữ gìn sức khỏe, thế nhưng cậu ấy vẫn bỏ ngoài tai.
Hiện tại bệnh đã chuyển nặng so với trước…” Bà Trần đã khóc hết nước mắt, cha của anh nghe tin nên đang tяên đường trở về.
“Con tôi sẽ không sao chứ?” Bà lo lắng hỏi.
“Không có gì là chắc chắn cả, phải xem cậu ấy hồi phục ra sao, chúng tôi sẽ cố hết sức.” Trần Đình Vũ nằm tяên giường bệnh, vẻ mặt tái nhợt, môi trắng bệch cả ra.
Lần này anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡