Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 98
TRUYỆN AUDIO

Chương 98 — Chương 98

213 chương đã có audio

không bị cuốn vào trong dòng người đó.
Xe cứu hỏa và cảnh sát rất nhanh đã đến hiện trường để xử lý vụ việc, nhiều người bị thương được đưa đi cấp cứu, còn Dương Yến và Hạ Linh thì sợ hãi ở một bên.
Dương Yến gọi điện thoại nói gì đó, lát sau có một người đàn ông cao lớn mặc đồng phục màu đen viền vàng đi tới chỗ bọn họ.
Khuôn mặt hắn góc cạnh rõ càng, làn da ngăm khỏe mạnh cùng thân hình rất cường tráng, chắc phải cao cỡ 1m83.
Dương Yến đi tới trước hai bước rồi hô lên: “Này, sao bên đó lại cháy thế?” “Chị ở đây làm gì?” Dương Minh Tuấn trầm giọng.
“Có bị thương không?” “Chị đưa hàng xóm đi mua chút đồ, ôi, nguyên nhân vụ cháy là gì?” Dương Yến tò mò hỏi.
Hàng xóm?
Dương Minh Tuấn lúc này mới đưa mắt nhìn về phía cô gái trẻ mặc váy dài màu vàng nhạt và áo khoác lông dày ở bên cạnh, làn da của cô rất trắng, khuôn mặt không có tì vết, ở dưới ánh nắng mặt trời càng thêm nổi bật giống như là ngọc vậy!
Hắn liếc qua rồi thu hồi tầm mắt, nói với chị mình: “Chị không bị thương là được rồi, em còn có việc.
Chị về trước đi, có gì buổi tối lại nói.” “Ô, vậy buổi tối về ăn cơm nhé, chị mời hàng xóm mới qua ăn cùng.” Hạ Linh nãy giờ vẫn luôn im lặng nhìn bọn họ, không có lên tiếng phá vỡ cuộc đối thoại.
Dương Yến nhe răng cười với cô: “Để thắt chặt tình cảm láng giềng, buổi tối em đến ăn cùng gia đình chị nhé.” “A, vâng…” Hạ Linh không tiện từ chối.
Ánh mắt Dương Yến nhìn cô rất không bình thường, tяên đường về cũng luôn hỏi xem cô cảm thấy thế nào về Dương Minh Tuấn.
Nói thật, trông hắn giống với miêu tả của Dương Yến… “Rất đẹp trai, chẳng qua mặt mày hậm hực, nhìn khá là khó tính.” “Nào nào, thấy vậy chứ nó hiền lắm nha!” Hạ Linh không muốn đánh giá người khác qua vẻ ngoài đâu, là do ánh mắt của Dương Minh Tuấn quá sắc bén!
Buổi tối, Hạ Linh còn chưa kịp sửa soạn xong đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Dương Yến như sợ cô từ chối ăn cơm cùng mình, đi đến tận nơi, dè dặt hỏi: “Em đến ăn tối chung với gia đình chị nhé?
Ở đây không có nhiều con gái, mà cỡ tuổi chị thì họ lấy chồng hết rồi, chị cảm thấy rất thích em nên mới…” Chắc là sợ Hạ Linh cảm thấy phiền, Dương Yến muốn giải thích rõ ràng.
Hạ Linh cười cho chị ấy yên tâm: “Không sao, chị đừng ngại.” Bữa cơm hôm đó chỉ có ba người, hai chị em nhà họ Dương này không sống cùng cha mẹ, tяên tủ có ảnh thờ, Hạ Linh cũng không lên tiếng hỏi, tránh ɖu.ng chạm tới nỗi đau của người ta.
Dương Minh Tuấn ở nhà trông dễ gần hơn chút, hắn chịu trách nhiệm nấu ăn, kỹ thuật cắt rau điêu luyện làm cô khá ngạc nhiên.
Thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, Dương Yến hất cằm: “Sao sao?
Thấy em trai của chị thế nào?
Thằng bé cái gì cũng giỏi nhé!” Dương Yến lại bắt đầu quảng cáo Dương Minh Tuấn, hắn đứng bên kia đeo tạp dề màu hồng của chị gái, chân mày nhíu chặt: “Chị.” Một chữ lạnh lùng thôi cũng đủ khiến Dương Yến biết điều ngậm miệng, sau đó quay sang làm mặt quỷ với Hạ Linh làm cô phụt cười.
Bữa tối ấm áp qua đi, Hạ Linh vô cùng tán thưởng tài nghệ của Dương Minh Tuấn, còn hỏi hắn: “Nếu không làm cảnh sát vậy anh sẽ đi làm đầu bếp chứ?” Dương Minh Tuấn hơi nhếch lông mày nhìn cô, chỉ thấy cô giơ ngón cái lên: “Anh nấu ăn ngon lắm, không thua kém


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡