Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 97
TRUYỆN AUDIO

Chương 97 — Chương 97

200 chương đã có audio

hơi xấu.” “Em… Chị điên với em mất thôi!
Em xin nghỉ mấy ngày liền đã làm chị mệt mỏi lắm rồi, giờ còn nói muốn rút khỏi chương trình sao?” Hai người không nhịn được bắt đầu cãi nhau, qua một lát, quản lý chịu thua trước sự ngang ngược của Hạ Liên: “Hậu quả em tự chịu, công ty mà khiển trách thì chị sẽ nói đây là ý của em.” Cũng chẳng rõ quản lý làm việc ra sao, đến ngày hôm sau, Hạ Liên nhận được lời cảnh cáo từ công ty, thậm chí họ yêu cầu cô ta tự đưa tiền bồi thường hợp đồng với bên chương trình.
Hạ Liên nổi điên: “Không được, công ty phải chịu trách nhiệm cho tôi chứ?” Cô ta có tiền cũng sẽ không muốn bỏ ra một đồng nào.
Bình thường khi xảy ra chuyện, công ty đều nhân nhượng cho Hạ Liên vì bỏ rất nhiều tiền đầu tư vào cô ta.
Có điều danh tiếng của cô ta dạo gần đây cứ lên lên xuống xuống, mãi không ổn định khiến bọn họ rất thất vọng, bây giờ họ muốn tìm người mới có tiềm năng hơn nên đương nhiên sẽ mặc kệ cô ta.
Hạ Liên kỳ kèo mấy câu liền bị quản lý nhân sự mắng một trận té tát, chỉ đành rút ví trả tiền bồi thường, tốn cũng không ít.
Trong lòng cô ta căm hận, cho rằng tất cả những chuyện này đều là do Hạ Linh gây ra.
Đáng tiếc, bây giờ Hạ Linh đã cao chạy xa bay, không ai biết cô trốn đến nơi nào.
====================================================================== Hạ Linh vì tránh phiền phức không đáng có nên khi mọi người thắc mắc sao cô lại sống một mình, cô mỉm cười nói: “Chồng em mất bốn tháng rồi, em không muốn ở lại nơi có bóng dáng của anh ấy nên mới đến đây sống.” Bốn tháng, cũng chính là khoảng thời gian mà Trần Đình Vũ không còn muốn ở bên cạnh cô nữa.
Không phải cô trù ẻo người đàn ông kia, chỉ đang tiếc thương cho tình yêu đã chết của mình mà thôi.
Sáng sớm hôm ấy định đi chợ, Hạ Linh may mắn được chị gái hàng xóm Dương Yến cho quá giang.
Dương Yến năm nay hai mươi tám tuổi, thân hình có hơi gầy một chút nhưng ngũ quan thanh tú, lúc cười lên lộ lúm đồng tiền khiến cho người ta có hảo cảm.
“Nhìn em trẻ thế này lại còn là dân nơi khác tới, chắc sẽ bị người ta chặt đẹp đó, để chị đi cùng, em phải học cách trả giá mới được!” Chị gái nhiệt tình đưa Hạ Linh đi mua đồ dùng trong nhà, còn hỏi có cần quần áo cho trẻ em không, lát sau lại nói sang vấn đề khác: “Chị có thằng em hai mươi sáu tuổi tên Dương Minh Tuấn đang làm cảnh sát đấy, nó giỏi lắm nhé, người lại còn đẹp trai nhưng cục súc quá nên mãi chưa có người yêu.” Mặt Hạ Linh đần ra, không hiểu sao chị ấy lại nhắc đến em trai nhưng cũng cười: “Cảnh sát sao ạ?
Giỏi thật.” Dương Yến nhìn Hạ Linh bằng ánh mắt tiếc nuối làm cô có cảm giác nếu không phải cô đang mang thai thì chị gái này sẽ trói em trai lại rồi đưa tới tận cửa mất!
Hai người vừa nói chuyện vừa cầm túi bóng lớn nhỏ ra khỏi siêu thị, đúng lúc đó Hạ Linh nghe thấy tiếng hét chói tai từ phía sau truyền tới.
Khu vực bán giấy ăn bốc cháy dữ dội, còi báo cháy hú lên inh ỏi, đèn đều chuyển sang màu đỏ rực.
Dương Yến sợ hết hồn, vội lôi kéo Hạ Linh chạy ra ngoài trước.
Bên trong không ngừng có khói đen bốc lên nghi ngút, mọi người chen chúc và xô đẩy nhau, chỉ thấy toàn đầu người nhấp nhô.
Hạ Linh cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô và Dương Yến thật sự may mắn khi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡